Chương 11: Sư không bằng phu

Vừa về đến Thẩm phủ, Thu Hương gần như chạy nhào ra đỡ lấy Thẩm Điếu Chân.

Thẩm Vĩnh cũng đứng chờ từ lâu, mặt đầy lo âu.

Thẩm Điếu Chân nhìn thấy người nhà, trong lòng nhẹ hẳn đi, đôi môi yếu ớt nở thành nụ cười dịu dàng, mềm mại, chân thật đến mức làm Liễn Nham chói mắt.

Nữ nhân này trước mặt hắn toàn là bộ dạng thở không ra hơi, nhăn nhó, sợ hãi hoặc tức giận.

Vậy mà vừa rời khỏi hắn chưa được bao lâu đã nở hoa đến thế.

Một chiếc gai cào nhẹ qua đáy mắt hắn.

“Tam Chân.” Hạ Tuệ thấy con gái kiệt sức như vậy liền hốt hoảng

“Mẫu thân…”

Thẩm Điếu Chân gọi khẽ, định đứng dậy nhưng chân vừa động đã truyền đến cảm giác mềm nhũn, độc chưa tan khiến nàng không nhấc nổi người.

Liễn Nham từ trên kiệu bước xuống trước, đứng đó nhìn nàng, đôi mắt không hề có ý định giúp.

Hắn biết nàng không nhờ hắn.

Thu Hương vội vào trong xe ngựa đỡ nàng dậy.

Sĩ Lâm đứng bên dưới đưa tay nâng lấy nàng, Thẩm Điếu Chân thuận thế mà bước xuống.

Ngay lúc ấy xe ngựa Tạ Gia dừng lại.

Tạ Khấu Mân bước xuống, nhìn thoáng một cái đã thấy Thẩm Điếu Chân đang được dìu, dáng vẻ yếu ớt mà thanh lệ.

Hắn ta nghe tin nàng té ngã bị thương nên vội đến thăm.

Vừa nhìn thấy Liễn Nham đứng cạnh, Tạ Khấu Mân thoáng sửng sốt: “Thái úy… Thái sư.”

Thẩm Điếu Chân nhìn thấy Tạ Khấu Mân thì mắt sáng lên, trong giọng cũng khó giấu sự vui mừng thật lòng.

“Tạ ca ca.”

Tạ Khấu Mân nhìn nàng từ trong kiệu của Liễn Nham bước xuống, ánh mắt hơi trầm lại.

“Sao huynh tới đây?”

“Ta đến thăm muội.”

Nghe Tạ Khấu Mân nói, Thẩm Điếu Chân lập tức ra hiệu Thu Hương dìu nàng về phía hoa viên để nói chuyện.

Tạ Khấu Mân vươn tay đỡ lấy nàng từ tay Sĩ Lâm, động tác tự nhiên nhưng chu đáo.

Hai người sóng vai đi, nam tử khiêm hòa nho nhã, nữ tử mềm mại mảnh khảnh.

Xứng đôi như họa.

Ánh mắt Liễn Nham lập tức trầm xuống.

“Thái sư, chuyện này…?” Thẩm Vĩnh nhận ra sắc mặt con gái bất thường, lòng lập tức nóng như lửa đốt

Liễn Nham đặt ánh mắt lạnh như băng lên người ông: “Thái úy, chúng ta nói chuyện một lát.”

Chuyện Thẩm Điếu Chân ở lại phủ Thái sư, ngoài Liễn Nham và Thẩm Gia ra không một ai được phép biết.

Hắn đã giải thích rõ ràng nguyên nhân gấp gáp ngày hôm qua chỉ để che đi việc Thẩm Điếu Chân trúng độc ngay trong phủ mình.

Một khi tin lọt ra, tất sẽ rúng động triều đình.

“Để Tam tiểu thư trúng độc ở phủ Thái sư là lỗi của ta, hôm qua không nói rõ là sợ sẽ bứt dây động rừng.”

Sắc mặt Thẩm Vĩnh đen lại: “Vậy mà có kẻ dám ra tay với Thái sư… chẳng khác nào muốn tiêu diệt những người trung thành với hoàng thượng.”

Liễn Nham khẽ nhếch môi, nâng chén trà nhấp một ngụm, ánh mắt liếc qua như cười như không: “Thái úy cũng là trung thần nên càng phải tự giữ mình cho cẩn thận.”

Thẩm Vĩnh khom người, giọng nặng trĩu: “Ơn cứu mạng tiểu nữ, Thẩm mỗ chắc chắn ghi nhớ. Đa tạ Thái sư đã chăm nom con bé.”

Liễn Nham đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài chạm khẽ vào miệng ly, đôi môi cong nhẹ thành một nụ cười không rõ ý vị.

“Tam tiểu thư bản tính lương thiện, lại đơn thuần quá mức. Người như thế phải được dạy bảo nhiều hơn. Lòng người hiểm ác, càng không được phép xem nhẹ.”

Thẩm Vĩnh thở dài một hơi, gương mặt già nua thêm mấy phần lo lắng: “Tính nó vẫn như vậy. Đợi nó học xong ở chỗ Thái sư, ta sẽ tìm cho nó một mối hôn sự tốt để phu quân nó thay ta dạy dỗ.”

Liễn Nham khẽ nâng mắt nhìn ông, đuôi mắt hơi nhếch, giọng nhàn nhạt mà lại sắc bén đến lạ.

“Quả thật sư không bằng phu.”

Trà Thẩm Gia không ngon, nhạt quá.

Liễn Nham đặt chén xuống, đổi đề tài rất tự nhiên: “Thái úy, gần đây có nghe về nhóm loạn tặc Tây An không?”

Thẩm Vĩnh lập tức căng cứng quai hàm, ánh mắt nặng nề nhìn thẳng vào hắn.

Trái lại, Liễn Nham lại vô cùng nhàn nhã, ngón tay thong thả vân vê thành chén trà, tựa như mọi việc thiên hạ đều trong lòng bàn tay hắn.

~

Thẩm Điếu Chân ngồi trong hậu hoa viên, dựa nhẹ vào thành ghế đá.

Sắc mặt nàng vẫn còn nhợt nhạt vì tàn dư độc dược nhưng ánh mắt thì trong veo, sáng lên như vì sao sau cơn mưa.

Tạ Khấu Mân ngồi đối diện, nhẹ nhàng đặt một chiếc hộp gỗ lên bàn.

“Cây nhân sâm này muội dùng bồi bổ thân thể rất tốt.”

Thẩm Điếu Chân sững lại một chút, tim nhẹ nhàng mềm xuống.

Đời trước hay đời này, hắn ta vẫn luôn như vậy, ôn hòa, chăm sóc nàng bằng sự kiên nhẫn và dịu dàng nhất.

Nàng mỉm cười: “Tạ ca ca… muội lại làm phiền huynh rồi.”

Tạ Khấu Mân lắc đầu, nụ cười ôn nhu đến mức khiến hoa cỏ trong vườn cũng phải nhường sắc: “Muội khỏe là tốt rồi.”

Hắn ta ngồi sát lại gần hơn một chút, giọng nói nhẹ bẫng nhưng ẩn chứa sự quan tâm khó giấu.

“Sắp tới là Trung thu, muội có dự định gì không?”

Thẩm Điếu Chân nghe đến Trung thu thì đôi mắt liền sáng rực.

Dù sắc mặt tái đi vì độc chưa tiêu hết, nụ cười của nàng vẫn rạng rỡ như ánh trăng đêm rằm.

“Có chứ.” Nàng nghiêng người về phía hắn ta, giọng mong chờ: “Phải đi thả đèn.”

Tạ Khấu Mân nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng đến khiến người khác tan chảy.

Nàng lúc nào cũng vậy, hào hứng với lễ hội, yêu thích náo nhiệt, thích hòa vào dòng người vui chơi như một đứa trẻ.

Đời trước, khi nàng thành thân với Liễn Nham, những niềm vui nhỏ nhoi ấy đều bị nghiền nát.

Đời này nàng muốn tự mình nắm lại.

“Đến lúc đó Tạ ca ca đi với muội nhé.” Thẩm Điếu Chân khẽ nghiêng đầu, giọng có chút làm nũng vô thức: “Rủ thêm Nguyệt tỷ nữa.”

“Được.”

Tạ Khấu Mân đáp ngay mà không cần suy nghĩ, ánh mắt nhìn nàng đầy sự nuông chiều dịu dàng đến mức như muốn gom cả trăng sao đặt vào lòng nàng.

Ánh mắt ấy ấm đến mức những cơn gió đầu thu cũng hóa mềm.