Thẩm Điếu Chân tưởng rằng mình đã chết.
Cơn đau xé nát từng thớ thịt, như thể linh hồn nàng bị kéo khỏi thân xác nhưng đúng lúc ý thức sắp chìm vào hư vô, một vị đắng nồng chạm vào môi, tan dần nơi cổ họng.
Lạnh như dao nhưng lại dịu như dòng suối cứu mạng.
Nàng theo bản năng tham lam níu lấy vị đắng đó, như cá khô gặp nước chỉ muốn sống.
Liễn Nham hơi nhướn mày, mắt hạ xuống nhìn nữ tử đang nửa mê nửa tỉnh cắn giữ ngón tay hắn để nuốt trọn viên thuốc.
Ngón tay thon của hắn bị đầu lưỡi mềm nóng của nàng chạm vào mang theo cảm giác ngưa ngứa lạ lùng.
Ngay cả khi răng nàng khẽ cọ lên da, hắn cũng không rút tay về.
Biểu cảm của hắn vẫn lạnh băng, thờ ơ như nhìn một trò đùa, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một tia chán ghét.
Khi Thẩm Điếu Chân mở mắt lần nữa, ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm đã tràn vào phòng.
Cơ thể nàng như vừa bị lột bỏ đến tận xương tủy chỉ cần động nhẹ cũng đau thấu trời.
Nàng cố gắng cựa mình nhưng cả người vô lực như bùn nhão.
Hàng mi mỏng run run mở ra, thứ đầu tiên nàng thấy là gương mặt anh tuấn lạnh lẽo của Liễn Nham.
Hắn ngồi tựa lưng vào ghế bên bàn, mắt nhìn nàng không chớp.
Hắn vẫn điệu bộ thờ ơ lãnh cảm, y hệt kiếp trước sau khi trừng phạt nàng sẽ ngồi ở đó xem nàng thê thảm mà gọi hắn.
“A Liễn.”
Giọng nàng khàn đến mức chỉ như hơi thở nhưng vẫn lọt vào tai hắn.
Liễn Nham nhíu mày, đáy mắt lóe lên một tia khó hiểu: “Tam tiểu thư gọi ai?”
Thẩm Điếu Chân ngừng lại.
Đây không phải kiếp trước.
Nàng quên mất, tất cả chỉ là bản năng.
“Thái… sư.”
Gương mặt Liễn Nham ngay lập tức sầm xuống, mày hắn nhíu đến mức gần như kết thành một đường.
Thẩm Điếu Chân cuống cuồng giả ngốc, miệng lảm nhảm trong cơn yếu ớt: “Ta… chết rồi sao? Nếu vậy… Thái sư chết cùng ta, cũng xem như vinh hạnh…”
Trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ.
Mong hắn đừng nổi giận.
Trời ạ, Thẩm Điếu Chân, sao ngươi ngốc thế!
Một tiếng cười khẽ bật ra nơi cổ họng Liễn Nham.
“Xem ra Tam tiểu thư rất mong ta chết.”
Thẩm Điếu Chân không nghĩ hắn đổi trắng thay đen như vậy, nàng muốn nói gì đó nhưng l*иg ngực truyền đến cơn đau đớn mà nhăn mày.
Nhìn thấy dáng vẻ đó, đường mày Liễn Nham cuối cùng cũng giãn ra một chút: “Tam tiểu thư nên chừa sức, bổn thái sư không dễ chết thế đâu.”
Thẩm Điếu Chân không muốn đôi co với hắn, người nàng đau đến nói không được nữa, nàng nằm nhìn hắn thở hổn hển.
Liễn Nham biết sau khi dùng thuốc giải tỉnh lại sẽ là cả người mất sức, cử động không được ngay cả nói cũng không thể, hắn càng muốn nói để nhìn Thẩm Điếu Chân tức giận mà không phản bác được.
“Tam tiểu thư ở phủ Thái sư một đêm rồi, nếu truyền ra ngoài e là thanh danh sẽ tổn hại.”
Thẩm Điếu Chân: “…”
Nàng mở mắt nhìn hắn bằng ánh mắt nói rõ: Ngài nói vậy để làm gì?
Liễn Nham lại thích thú với dáng vẻ ấy, khóe môi hắn cong lên, giọng không nhanh không chậm.
“Có điều Tam tiểu thư xinh đẹp thư thế, bổn thái sư cũng không thiệt, chỉ là ta không thích có thê tử là kẻ ngốc.”
Vẫn là tìm cách mắng nàng ngốc, Thẩm Điếu Chân dù nằm thoi thóp cũng cố trợn mắt nhìn hắn, trừng đến mức mí mắt run lên.
Liễn Nham nghiêng đầu: “Trúng độc lần này mong Tam tiểu thư thông minh hơn.”
Trong lòng nàng bắt đầu mắng từ tổ tông tám đời của Liễn Nham, mắng đến cả kiếp trước kiếp này hắn đều khó ưa, kiêu ngạo, đê tiện, độc miệng.
Hắn quả thật là tên nam nhân vô lại nhất nàng từng gặp.
~
Sau hơn một canh giờ nằm như kẻ vừa từ âm phủ bò về, Thẩm Điếu Chân cuối cùng cũng cử động được đôi ngón tay, giọng nói khàn khàn yếu ớt.
Khi nàng nghe Tư Nghệ nói mình trúng Úc Kim Hương, tim nàng thoáng run lên.
Kịch độc khiến người trúng chết trong đau đớn như bị lăng trì.
Ba canh giờ không thuốc giải chỉ có đường xuống hoàng tuyền mà thuốc giải chỉ có một viên lại nằm trong tay Liễn Nham.
Điều khiến nàng rùng mình hơn chính là Úc Kim Hương vốn được chuẩn bị cho Liễn Nham.
Nàng cũng xem như nợ hắn một ân tình: “Đa tạ ơn cứu mạng của Thái sư.”
Liễn Nham nâng mắt nhìn nàng không lạnh không nhạt nói: “Mong là sắp tới Tam tiểu thư không biện lý do mà trốn học nữa.”
Nàng thật sự muốn chết thêm lần nữa.
“Ta… sẽ không.”
Nàng gượng ép đáp, nhìn hắn mà như nhìn số mệnh khắc nghiệt trên đầu mình.
Xe ngựa lắc nhẹ trên đường về Thẩm phủ.
Thẩm Điếu Chân ngồi dựa vào vách, thân thể mềm nhũn như nước.
Thuốc giải có thể giữ mạng nhưng tàn dư độc tính vẫn dư âm khiến nàng đau ê ẩm toàn thân.
Liễn Nham nhìn Thẩm Điếu Chân nhắm mắt, môi đỏ hé nhẹ dáng vẻ chật vật cũng biết nàng đang bị Úc Kim Hương hành hạ, mặc dù giải rồi nhưng với một nữ tử yếu đuối như nàng chắc chắn sẽ không chịu được những nỗi khổ còn sót lại.
“Phụ thân, ca ca của Tam tiểu thư là con nhà võ, sao ngươi lại yếu ớt như thế?”
Thẩm Điếu Chân không buồn mở mắt, nàng mà luyện võ thì đâu bị hắn ức hϊếp dễ dàng: “Như Thái sư thấy, ta tư chất kém, văn võ đều không giỏi.”
Liễn Nham ồ một tiếng lại tiếp: “Tam tiểu thư đúng là thành thật.”
Thẩm Điếu Chân: “…”
Nàng thực sự muốn mở mắt trừng hắn nhưng mi mắt nặng như đá.
Thế là nàng giả chết.
Nhưng đôi tai nàng vẫn nghe rõ tiếng hắn bật cười nhạt.
Liễn Nham đáng ghét.