Trong cung, thái giám bình thường không biết chữ, cũng không có nhiều thời gian và giấy mực để sử dụng. Viết vài chữ thế này cũng hơn là không. Tần Thúc rất chăm chỉ. Từ sau khi vào cung đến nay hắn vẫn luôn như vậy, cái gì cũng khiêm tốn học hỏi. Vì tâm nguyện nhỏ bé không thể nói ra của mình, vì ngày sau có thể dựa vào những thứ này để leo lên.
Vừa nhớ lại vụn vặt được mười mấy chữ, Tần Thúc bỗng nghe thấy một thái giám ở cùng phòng đang làm việc ở phía trước vội vàng đi tới, vừa mở miệng đã nói: "Tần Thúc, mau lên. Thái hậu nương nương cho gọi ngươi đến hỏi chuyện."
Thái hậu nương nương gọi hắn? Tần Thúc ngẩn người, trong lòng hoảng hốt. Tay vô thức nắm chặt mảnh gai gỗ trên bàn làm rỉ ra vài giọt máu. Không để ý đến chút đau đớn đó, hắn lập tức đứng dậy đi về phía trước vài bước.
"Có nói là chuyện gì không?"
Ngày thường hắn chỉ là một lãnh sự nhỏ bé đứng ngoài điện chờ chủ tử sai bảo, hoặc chạy việc đến các cung truyền lời. Dưới tay hắn quản hai tiểu thái giám mới vào cung không lâu. Trước mặt Thái hậu nương nương hắn cũng không được sủng ái gì, rất ít khi được gặp mặt người. Hôm nay đột nhiên được gọi đến khiến hắn không khỏi bất an.
Đầu tiên Tần Thúc nghĩ đến chính là tâm tư của mình đối với Thái hậu nương nương đã bị phát hiện, giờ muốn bắt hắn đến hỏi tội. Nhưng ngay sau đó hắn lại nghĩ, ngày thường mình cũng không vượt quá khuôn phép. Nhiều nhất cũng chỉ dám lúc Thái hậu nương nương lâm triều đi ngang qua sân mà ngẩng đầu nhìn bóng lưng nàng, hẳn là sẽ không bị phát hiện. Nếu thật sự bị phát hiện, e là sẽ bị đánh chết ngay tại chỗ, sao còn có thể gọi hắn đến.
"Cô cô ở đó cũng không nói rõ. Ngươi vẫn nên mau chóng đi thôi."
"Ta biết rồi." Tần Thúc vừa đi vừa chỉnh lại vạt áo, lau khô nước và chút máu dính trên tay rồi dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến Ninh An Các, nơi Thái hậu ở.
Ở cửa có cung nữ đang đợi, thấy hắn liền vẫy tay ra hiệu cho hắn vào.
Tần Thúc hít sâu một hơi trước cửa, điều chỉnh lại hơi thở gấp gáp sau khi chạy, rồi mới cúi đầu bước vào trong điện ấm áp.
Mắt nhìn chằm chằm tấm thảm dệt hoa văn phức tạp dưới đất, không dám liếc nhìn nơi khác. Hắn quỳ xuống đất, thấp giọng nói: "Thái hậu nương nương cát tường."
"Thái hậu nương nương, Tần Thúc đến rồi." Chuế Y vén màn che, nhỏ giọng nói với Liễu Thanh Đường đang nhắm mắt suy nghĩ điều gì đó.
Liễu Thanh Đường mở mắt, nhìn người đang quỳ sau màn, thản nhiên nói: "Chuế Y, ngươi lui xuống trước đi."
Chuế Y lặng lẽ đi đến gian ngoài. Bên trong chỉ còn lại Liễu Thanh Đường và Tần Thúc.
Nghe thấy giọng nói có phần mệt mỏi của Liễu Thanh Đường, Tần Thúc không khỏi nín thở, thẳng lưng cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng.
"Lại gần đây."
Tần Thúc khựng lại, làm theo lời nàng quỳ gối bò lên, vẫn không dám ngẩng đầu nhìn người trong màn.
Đây là lần đầu tiên hắn được ở gần Thái hậu nương nương như vậy. Một mùi hương thoang thoảng của hoa lan lùa vào mũi, đi thẳng vào lòng, khiến tâm trí hắn có chút mê muội. Hắn chỉ có thể dựa vào thói quen lâu nay mà duy trì tư thế cung kính quỳ gối.
Hồi lâu không nghe thấy Thái hậu nương nương trong màn lên tiếng, Tần Thúc đang cảm thấy kỳ lạ thì bỗng thấy một cánh tay trắng nõn đưa đến trước mặt mình, rồi nhẹ nhàng nâng cằm hắn lên.
Theo lực đạo đó ngẩng đầu lên, Tần Thúc có chút không kìm được sự kinh ngạc nhìn Liễu Thanh Đường đang nghiêng người về phía trước.
Nàng còn chưa rời giường, chỉ mặc trung y bằng lụa trắng. Mái tóc đen xõa xuống, dù chưa trang điểm vẫn xứng danh là tuyệt sắc giai nhân. Nhưng thần sắc trên mặt nàng lại hết sức phức tạp.
Ánh mắt chạm phải Liễu Thanh Đường, Tần Thúc bừng tỉnh. Hắn vội vàng rũ mắt xuống không dám nhìn thẳng nàng nữa, liên tục tạ tội: "Nô tài vô ý mạo phạm nương nương, nô tài đáng chết."
Liễu Thanh Đường lại không để ý lắm. Có lẽ động tác của nàng quá đột ngột khiến hắn không kịp phản ứng. Vừa rồi trong khoảnh khắc nâng mặt hắn lên, nàng đã nhìn thấy trong mắt hắn có chút cảm xúc giống như Tần Thúc lúc sắp chết nhìn nàng. Nhưng rất nhanh đã bị vẻ mặt sợ hãi của hắn che giấu đi.