Năm Nguyên Ninh thứ năm, là lúc nàng hai mươi tuổi, đã làm Thái hậu được năm năm. Sau khi chết nàng vậy mà lại trở về mười năm trước. Chẳng lẽ đây là ân điển của Phật Tổ, cho nàng một cơ hội làm lại?
Tâm trạng rối bời, Liễu Thanh Đường nằm xuống dưới sự hầu hạ cẩn thận của Chuế Y. Nàng nhắm mắt lại muốn tĩnh tâm. Nhưng vừa nhắm mắt, trong đầu lập tức hiện lên một đôi mắt vẩn đυ.c. Đó là ánh mắt của Tần Thúc trước khi chết.
Tần Thúc...
Liễu Thanh Đường bỗng run lên, nhắm mắt lại mở miệng nói: "Chuế Y, đi gọi... Tần Thúc vào cho ta."
Lúc này Tần Thúc vẫn chưa phải tổng quản thái giám của cung Từ An, mà chỉ là một tiểu thái giám. Bình thường ngay cả gặp mặt nàng cũng khó. Hắn thường làm việc bên ngoài.
Giờ nàng lại gọi một thái giám ít khi tiếp xúc đến, thật sự là không hợp lẽ. Nhưng lúc này Liễu Thanh Đường rất muốn tận mắt nhìn thấy hắn, thấy hắn còn sống.
Vì vậy, bất chấp vẻ mặt kinh ngạc của Chuế Y, Liễu Thanh Đường lại nói: "Đi đi."
"Vâng." Nhìn thấy sắc mặt của Liễu Thanh Đường, Chuế Y cũng không dám nói thêm gì. Nàng ta đáp một tiếng rồi đi ra ngoài, sai tiểu cung nữ ở cửa đi gọi người.
Người tới rất nhanh. Sắc mặt Liễu Thanh Đường có chút khác thường. Nàng dựa vào gối, phất tay cho Chuế Y lui ra ngoài rồi yên lặng nhìn Tần Thúc đang quỳ gối cúi đầu ngoài giường.
"Thái hậu nương nương cát tường."
Giọng hắn vẫn luôn như vậy, lạnh lùng khiến người ta không thoải mái. Thái giám trong cung này đều phải học cách cười, ngay cả giọng nói cũng phải mang theo ý cười. Nếu không sẽ làm chủ tử không vui. Chỉ có Tần Thúc, ngay cả khi cười cũng khiến người ta cảm thấy âm u lạnh lẽo.
"Lại gần đây." Liễu Thanh Đường cong ngón tay gõ nhẹ lên thành giường.
Tần Thúc đang quỳ gối phía dưới chỉ hơi dừng lại một chút rồi cẩn thận bò lên phía trước, không phát ra bất cứ tiếng động nào đến gần bệ đỡ chân. Hắn vô cùng thận trọng, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Lãnh sự mặc trường bào màu lê nằm phủ phục ở đó, vạt áo tản ra. Hình ảnh này khiến Liễu Thanh Đường trong thoáng chốc nhớ tới khi đó thấy hắn nằm trên con đường trong cung mình đầy máu sắp chết. Chỉ liếc mắt một cái, nàng liền cảm thấy dường như áo bào cũng dính máu.
Liễu Thanh Đường bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, đưa bàn tay trắng nõn thon dài nâng khuôn mặt đang cúi thấp của Tần Thúc lên.
*
Đầu giờ Mão. Lúc này trời vừa mới hửng sáng. Đám nô tài hầu hạ trong cung đều đã thức dậy sửa soạn xong xuôi, chờ chủ tử có động tĩnh sẽ đến hầu hạ.
Khoảng thời gian này nếu không được phân phó việc gì, thì thật khó có được lúc nhàn rỗi. Nhân lúc rảnh, Tần Thúc vừa nhớ lại vừa dùng ngón tay chấm nước trên bàn viết những chữ đã thấy trong sách trước đây.