Tần Thúc vẫn chưa chết, nhưng cũng sắp rồi. Thấy Liễu Thanh Đường, đôi mắt nửa khép của hắn đột ngột mở ra. Người nằm trong vũng máu, khuôn mặt tái nhợt vì lạnh. Hắn cố gắng ngẩng đầu nhìn nàng, miệng mấp máy.
Liễu Thanh Đường ghé sát tai mới nghe được những lời đứt quãng của hắn: "Nô tài vô dụng, không cứu được Thái hậu nương nương. Kiếp này không thể hầu hạ người nữa, chỉ mong kiếp sau được làm trâu làm ngựa cho người."
Nói xong, hắn nhìn nàng. Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn to gan dám nhìn thẳng nàng như vậy.
Liễu Thanh Đường nhìn lại hắn, trong mắt dâng lên gợn sóng. Rồi Tần Thúc mỉm cười ra đi.
Nụ cười cứng ngắc trên khóe miệng hắn khiến Liễu Thanh Đường không khỏi chấn động. Mắt Tần Thúc vẫn mở to. Liễu Thanh Đường nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong đó, cùng với bầu trời u ám phía trên, khiến đôi mắt ấy trở nên vẩn đυ.c.
Liễu Thanh Đường đứng dậy, thân hình mỏng manh bước dọc theo tường cung. Thi thể của Tần Thúc bị hai thái giám kéo đi. Vũng máu chói mắt cũng nhanh chóng bị lau sạch.
Năm Nguyên Ninh thứ mười lăm, Thái hậu qua đời tại Từ An cung.
***
"Nương nương, người dậy rồi. Canh giờ còn sớm, người có muốn nằm thêm chút nữa không ạ?" Liễu Thanh Đường xoay người trên giường. Nàng vừa mở mắt ra liền nghe thấy Chuế Y đang đứng hầu phía sau rèm nhẹ giọng nói.
Liễu Thanh Đường nhìn quanh bốn phía. Đây là tẩm điện của nàng. Nhưng rõ ràng nàng đã uống rượu độc mà Hoàng đế ban, lẽ ra phải chết rồi. Sao giờ lại thế này?
"Thái hậu nương nương?" Thấy Liễu Thanh Đường im lặng hồi lâu, Chuế Y ở ngoài rèm lại nhẹ giọng gọi, có chút nghi hoặc.
"Giờ nào rồi?" Liễu Thanh Đường ngồi dậy, sờ cánh tay vẫn còn ấm áp của mình. Nàng cố gắng giữ giọng bình tĩnh hỏi. Chuyện chết đi sống lại này nàng cũng chỉ nghe trong thoại bản dân gian. Nay lại tự mình trải nghiệm, sao nàng có thể không kinh hãi.
"Mới đầu giờ Mão* thôi ạ. Bình thường phải chính giờ Mão* nương nương mới dậy. Có phải đêm qua người ngủ không ngon không?" Chuế Y cẩn thận hỏi.
(*Đầu giờ Mão: 5 giờ sáng. Chính giờ Mão: 6 giờ sáng.) "Đầu hơi choáng, không được tỉnh táo lắm. Giờ ngay cả năm Nguyên Ninh thứ mấy cũng không nhớ rõ." Liễu Thanh Đường xoa trán, làm như vô tình nói.
Chuế Y vội đáp: "Hôm nay là mùng chín tháng mười, năm Nguyên Ninh thứ năm. Có cần nô tỳ đi mời thái y đến xem cho nương nương không?"
"Không cần, ta nghỉ thêm chút nữa. Hôm nay lâm triều, ngươi nói với Hoàng đế là ta nhiễm phong hàn, không đi được." Liễu Thanh Đường vừa nói vừa siết chặt tay, vẻ mặt có chút hoảng hốt.