Mà giờ đây, nàng cũng không còn cơ hội nữa. Nàng biết rõ, mình có thể đi, nhưng hắn thì không. Chờ hắn chỉ có một cái chết.
"Mau lục soát bên này, canh giữ cửa bên kia!" Tiếng hô lớn vang lên.
Tần Thúc dừng bước, kéo Liễu Thanh Đường nấp vào một hòn non bộ.
"Không ngờ lại bị phát hiện nhanh như vậy. Để nô tài đi dụ bọn chúng. Nơi này cách cửa Tây không xa, mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa. Đợi nô tài đi rồi, nương nương hãy nhân cơ hội rời khỏi đây." Tần Thúc nói xong liền vội vàng rời đi.
Liễu Thanh Đường không kịp nói gì, mà nàng cũng không biết nên nói gì. Đến giờ nàng vẫn không hiểu tại sao hắn lại cứu nàng, thậm chí nguyện từ bỏ mạng sống của mình.
Tiếng động bên ngoài dần nhỏ đi, Liễu Thanh Đường cắn răng, cúi đầu đi ra khỏi hòn non bộ, hướng về phía cửa Tây. Vừa nhìn thấy cánh cửa đỏ sẫm thì truy binh phía sau đã đuổi tới.
Sinh tử chỉ trong gang tấc, điều gì đến cũng sẽ đến. Chỉ tiếc cho tấm lòng của Tần Thúc. Nàng vẫn không thoát được.
Liễu Thanh Đường không phản kháng, mặc cho mình bị áp giải trở về cung Từ An cung, mặt không chút cảm xúc. Có lẽ nàng chết đi rồi thì những nô tài đã hầu hạ nàng bao nhiêu năm qua sẽ không phải uổng mạng.
Bao nhiêu năm nay, nàng thật sự đã quá mệt mỏi.
Đi qua một đoạn hành lang hẹp, Liễu Thanh Đường chợt khựng lại. Nàng nhìn thấy Tần Thúc nằm co quắp trên nền đá xanh. Y phục màu xanh sẫm dính đầy máu. Bên cạnh là hai thị vệ cầm kiếm.
"Khoan đã, để ta nói chuyện với hắn một lát." Đi đến bên cạnh Tần Thúc, Liễu Thanh Đường hít sâu một hơi thản nhiên nói.
Dù sao cũng chấp chưởng triều chính mười mấy năm. Nhất thời những thị vệ thái giám này đều bị khí thế của nàng trấn áp. Họ không dám ngăn cản mà đứng sang một bên.
Liễu Thanh Đường ngồi xổm xuống, nhìn khuôn mặt của Tần Thúc. Nói đến cũng buồn cười, có lẽ đây là lần đầu tiên Liễu Thanh Đường nhìn rõ khuôn mặt của hắn như vậy.
Bấy lâu nay, trong ấn tượng của nàng, Tần Thúc chỉ là một cái bóng cúi đầu. Hình như là vì nàng từng nói không thích vẻ mặt âm u lạnh lẽo thường trực của hắn. Thế là hắn ngoan ngoãn không bao giờ dám ngẩng đầu nhìn thẳng nàng nữa, chỉ vì để nàng không phật ý. Cho dù thỉnh thoảng đáp lời hắn cũng chỉ ngẩng đầu lên một chút rồi lại nhanh chóng cúi xuống, chưa từng để nàng nhìn rõ vẻ mặt của hắn.
Trước kia, Liễu Thanh Đường cho rằng đó là điều một nô tài nghe lời nên làm. Nhưng giờ đây nàng lại cảm thấy có chút khác thường.