Thẩm Nguyệt Chương, kẻ ăn chơi số một kinh thành. Tằng tổ phụ của nàng, Thẩm Chấp, thuở niên thiếu trong đám con nít còn mải tè dầm nghịch bùn, chỉ một ánh mắt đã chọn trúng kẻ sau này trở thành Hoàng …
Thẩm Nguyệt Chương, kẻ ăn chơi số một kinh thành.
Tằng tổ phụ của nàng, Thẩm Chấp, thuở niên thiếu trong đám con nít còn mải tè dầm nghịch bùn, chỉ một ánh mắt đã chọn trúng kẻ sau này trở thành Hoàng đế khai quốc, từ đó kết nghĩa sinh tử cùng Hoàng đế.
Đến đời Thẩm Nguyệt Chương, là hậu duệ công thần khai quốc, khi còn trong cái tuổi bôi bẩn xiêm y cũng đã kết giao bằng hữu: Hồ bằng là cô nhi Liễu Vân, cẩu hữu là tam hoàng tử chẳng được sủng ái trong cung.
Mười năm thấm thoắt. Khi ấy, tam hoàng tử ngày nào nay đã một bước đăng cơ thành bậc cửu ngũ chí tôn. Cô nhi Liễu Vân vô thân vô thế năm xưa cũng đã trở thành đương kim Thái hậu. Chỉ còn Thẩm Nguyệt Chương, vẫn đường đường là “đại tỷ hàng tồn” số một kinh thành...
Chậc! Sao lại trớ trêu thế này? Tằng tổ phụ nàng kết nghĩa với hoàng đế khai quốc thì được phong làm rể quý ai cũng thèm muốn. Đến đời nàng, sao lại biến thành củ khoai nóng bỏng tay, chẳng ai dám rước?
Về sau, nàng mới nghe đồn rằng trong cung truyền ra một câu: Thái hậu nói, Thẩm tiểu thư chính là tình cũ của nàng ấy!
Khởi đầu duyên phận.
Tân đế vừa đăng cơ, mở thêm ân khoa đặc biệt. Ngày bảng vàng niêm yết, Thẩm Nguyệt Chương hăng hái dẫn gia nhân đến “chiêu phu dưới bảng”, chỉ đặt một điều kiện duy nhất: Dung mạo tuấn mỹ, nhìn thuận mắt là được!
Thế rồi, đám gia nhân của Thẩm phủ, không biết là họa hay phúc, lại dắt về cho nàng... một vị Thái hậu đang vi phục xuất cung!
Sóng gió cuộc đời Thái hậu.
Cuộc đời của đương kim Thái hậu, quả thật nổi danh trập trùng. Từ một tội nô thấp hèn, nàng ấy bước lên đến ngôi vị chí tôn trong hậu cung.
Kiến Đức Đế đăng cơ, đại xá thiên hạ, nàng ấy thoát khỏi nô tịch.
Kiến Đức Đế tuyển tú, nàng ấy nhập cung dự tuyển.
Trước khi Kiến Đức Đế băng hà, nàng ấy từ một tài nhân nhỏ bé bước lên ngôi Hoàng hậu Trung cung.
Sau khi Kiến Đức Đế băng hà, tam hoàng tử nối ngôi, nàng ấy đường đường trở thành Thái hậu quyền khuynh triều dã.
Người ta đồn: Thái hậu thủ đoạn tàn độc.
Người ta đồn: Thái hậu hãm hại trung lương.
Người ta đồn: Thái hậu lấn triều nhϊếp chính, có ý mưu phản...
Thế nhưng giữa muôn lời đồn, có một lời nàng ấy mặc nhiên thừa nhận: Thái hậu từng oán hận vì mình phải thay người xuất giá, nên đã ngấm ngầm phá hỏng hết mọi mối hôn sự của Thẩm tiểu thư.
Phải, nàng ấy cô độc lạnh lẽo trong cung son, sao có thể để nàng kia sống cảnh phu thê ân ái ngoài cung?
Tiểu kịch trường.
Cảnh 1:
Cung nhân hớt hải chạy đến bẩm báo: “Bệ hạ, nguy rồi! Thẩm tiểu thư đang cãi nhau với Quý phi nương nương ở Ngự hoa viên!”
Hoàng đế vốn định đi tới, nghe vậy liền quay đầu bỏ đi: “Đi gọi Thái hậu.”
Cung nhân: “Thế còn bệ hạ...”
Hoàng đế phất tay: “Trẫm tránh xa thì hơn, nàng ấy mắng khó nghe lắm.”
Cảnh 2:
Thẩm tiểu thư ầm ĩ cùng một nương nương trong cung. Thái hậu phạt nàng quét dọn thư phòng. Một tuần trà sau, nữ quan bên cạnh nhìn bàn mực chưa lau, sách vở bày loạn, bất đắc dĩ khuyên nhủ: “Thẩm tiểu thư, dẫu không có ai giám thị, nhưng nương nương đã truyền lệnh, xin tiểu thư ít nhất cũng làm bộ làm dáng cho phải phép...”
Thẩm Nguyệt Chương trừng mắt, chỉ vào bàn tính mà hỏi lại: “Làm bộ gì? Ngươi xem, bàn tính ta xếp ngay ngắn rồi chẳng phải là xong sao?”
Nữ quan ngẩn người, mà Thái hậu lại như quen thuộc từ lâu, chỉ gật nhẹ: “Ừ, thu dọn gọn gàng là được. Buổi tối muốn ăn gì?”
Vừa nói, Thái hậu vừa khép lại quyển sách còn đang mở.
Nữ quan: “...” Nương nương, người có biết mình đang làm gì không, đây mà gọi là thu dọn xong sao?
Kể từ đó, trong cung của Thái hậu, tân nhân mới vào hầu đều phải học vài “tri thức cơ bản”:
Bàn tính còn gọi là thư phòng.
Hoành thánh nấu vỡ gọi là canh thịt nấu bánh vụn.
Trong cung tuyệt đối kiêng kỵ số mười bảy.