“Vì sao?” Yên Vương Dụ hỏi.
“Một là vì tấm lòng dành cho huynh trưởng, hai là vì nội chính của Yên quốc, ba là vì lê dân bách tính, cũng là vì phụ vương lo lắng.” Tử Do đáp.
Yên Vương Dụ đánh giá lại Tử Do: “Ngươi nói xem, thế nào là tấm lòng dành cho huynh trưởng, thế nào là quả nhân lo lắng.”
“Huynh trưởng là trưởng tử của Đại Vương, có danh sư phụ tá, cả triều đình đều biết, nhưng nếu Đại Vương gả con gái của Tân Tướng cho thần, sẽ làm lung lay lòng người, huynh trưởng cũng nhất định sẽ đau lòng, Tử Do và huynh trưởng từ nhỏ cùng nhau lớn lên, không nỡ như vậy.” Tử Do đáp: “Lòng người một khi dao động, các vương tử tranh giành ngôi vị, sẽ khiến nội chính rối loạn, xã tắc bất ổn, quốc gia hỗn loạn, Đại Vương nhất định lo lắng.”
“Đây là điều thần không muốn nhìn thấy.” Tử Do lại nói, sau đó khấu đầu cầu xin: “Mong Đại Vương suy xét lại.”
“Ngươi quả thật có chỗ hơn người.” Yên Vương Dụ nói: “Tâm tư cũng rất trầm ổn.”
“Giả dối.” Tử Hoàn nằm sấp trước giường phụ thân thầm mắng.
“Chuyện hôn sự này, không cần phải cân nhắc nữa.” Yên Vương Dụ lại nói: “Trở về chờ tin tức đi.”
“Đại Vương…”
“Không cần nói nhiều nữa.” Yên Vương Dụ giơ tay lên nói, ông thở dài một hơi, mệt mỏi nằm xuống: “Tử Nhiễm nếu có được một nửa sự trầm ổn của ngươi, quả nhân đâu đến nỗi như vậy.”
“Đại Vương nếu chỉ muốn mượn Tử Do để khích lệ huynh trưởng, e rằng sẽ phản tác dụng.” Tử Do thẳng lưng, không hề sợ hãi tiếp tục khuyên: “Huynh trưởng sẽ bị bức điên.”
“Quả nhân không chỉ là quốc quân của các ngươi, mà còn là phụ thân của các ngươi, dạy dỗ con cái như thế nào, còn cần các ngươi đến dạy bảo sao?” Yên Vương Dụ sa sầm mặt, là quốc quân, cũng là phụ thân, uy nghiêm của quân phụ, không thể lay chuyển.
“Thần không dám.” Tử Do cúi đầu.
Yên Vương Dụ bèn phất tay, ngay cả Tử Hoàn cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo Tử Do rời khỏi.
“Huynh đệ các ngươi và trưởng huynh thật đúng là tình sâu nghĩa nặng.” Bên ngoài điện, Tử Hoàn nói móc: “Chỉ là không biết, rốt cuộc là thật lòng hay giả dối.”
“Lòng thật không cần thử, lòng giả thử một lần là biết, còn ngu ngốc ư…” Tử Do liếc nhìn Tử Hoàn: “Chỉ cần một cái nhìn là đủ.”
“Tử Do!” Công tử Hoàn nổi giận: “Ngươi đừng có cậy nhờ mình có chút khôn vặt, mà được nước làm tới.”
“Ngươi giúp đỡ Công tử Nhiễm như vậy, hắn có biết ơn không?” Công tử Hoàn lại nói.
“Ta làm việc xưa nay luôn không thẹn với lòng, bất kể có biết ơn hay không, ta làm tốt việc ta nên làm, là đủ rồi.” Tử Do đáp.
“Một tên điên, ta không tin phụ vương thật sự sẽ truyền ngôi cho hắn.” Công tử Hoàn nói: “Cứ chờ xem.”
Ngày đó hoàng hôn
Chưa đến giờ Hợi, Tử Nhiễm đã đến cung của Vương hậu.
Người phụ trách cơm nước của Vương hậu và Thái tử, đem bữa tối vào.
Tử Nhiễm đợi ở ngoài điện: “Trưởng công tử.” Người phụ trách bèn dừng bước tiến lên hành lễ.
“Sau này cơm nước của Vương hậu, phải do ta thử trước, sau đó mới được đưa vào.” Tử Nhiễm chỉ vào bàn, sau đó quỳ xuống.
“Cái này…” Nội thị phụ trách việc ăn uống trong cung nhìn Tử Nhiễm, ngây người ra.
“Hỏi thăm sức khỏe, xem xét bữa ăn, đây là lễ tiết của người làm con, có gì không ổn sao?” Tử Nhiễm hỏi.
Âm thanh từ ngoại điện truyền vào nội điện, thị nữ Thanh Hà vươn dài cổ muốn nghe ngóng.
“Công chúa, vị công tử Nhiễm này chẳng phải nói đến để xem mắt người sao, cớ gì lại tranh cơm với người?” Thanh Hà nói.