Tử Nhiễm chỉnh lại y phục bước vào điện, làm theo lời cậu đã dạy, nhận tội với phụ vương.
"Tội thần Tử Nhiễm, khấu kiến Đại vương." Tử Nhiễm quỳ lạy.
"Công tử Nhiễm." Yên vương Dụ dựa vào trường kỷ, sắc mặt tái nhợt: "Tội gì?"
"Cháy phủ đệ, tội thứ nhất, lỡ tay làm người bị thương, tội thứ hai, cãi lời quân phụ, tội thứ ba." Tử Nhiễm dập đầu nhận tội.
Vì Tử Nhiễm nhận tội, lửa giận trong lòng Yên vương Dụ hơi dịu đi: "Đây là cậu của con dạy con?"
"Phải." Tử Nhiễm thẳng thắn nói: "Là cậu bảo con đến."
Yên vương Dụ định nói, đối mặt với lời nói thẳng thắn của Tử Nhiễm, người như nghẹn ở cổ họng.
"Con đang uy hϊếp quả nhân sao, lấy Tướng quốc nước Yên ra." Yên vương Dụ nói.
"Trong mắt con, người chỉ là cậu, tại sao trong mắt Đại vương, lại trở thành uy hϊếp?" Tử Nhiễm không chút sợ hãi hỏi ngược lại.
"Chẳng lẽ với tư cách là công tử, con ngay cả người thân yêu nhất cũng phải từ bỏ sao?" Tử Nhiễm nói thêm.
"Tử Nhiễm!" Yên vương Dụ nắm chặt tay, nhưng lại không có sức lực, người nhắm mắt thở dài.
"Đối với công, người là Tướng quốc nước Yên, đối với tư, mới là cậu mợ của con." Yên vương Dụ nói: "Công là công, tư là tư."
"Nhưng Tử Nhiễm nói chỉ là cậu thôi, không phải Tướng quốc nước Yên gì cả." Tử Nhiễm vẫn kiên trì quan điểm của mình đáp trả.
Yên vương Dụ giơ tay lên, Tử Nhiễm lúc bình thường, tư duy nhanh nhạy, nếu có thể luôn như vậy, người cũng sẽ không dao động.
"Đã là Tân Ngô bảo con đến, vậy đối với những tội danh đó, tự con nghĩ thế nào?" Yên vương Dụ hỏi.
Tử Nhiễm ngẩng đầu nhìn phụ vương, nghĩ đến lời của Lạc Dịch, bèn thỏa hiệp: "Phóng hỏa làm người bị thương, quả thật là sai, Đại vương muốn trừng phạt thế nào, con đều chấp nhận."
"Chuyện này, nội quan sẽ cho quần thần một lời giải thích." Yên vương Dụ nói: "Quả nhân hy vọng, đây là lần cuối cùng, sau này, quả nhân không muốn nghe bất kỳ tin tức xấu nào liên quan đến con nữa."
"Vâng." Tử Nhiễm gật đầu.
Ra khỏi cung, Tử Nhiễm không vội rời đi, mà đi đến nội cung sâu hơn.
Ngoại triều và nội đình, có một con đường hẹp dài ở giữa cung thành, nội đình không cho phép nam nhân bên ngoài vào.
Tuy Tử Nhiễm đã xây phủ đệ ở ngoài cung, nhưng vì được bồi dưỡng thành người kế vị, nên thường ở lại trong cung.
"Trưởng công tử." Một nội thị dừng bước hành lễ với Tử Nhiễm, đây là tiểu lại truyền đạt vương mệnh bên cạnh Yên vương Dụ, nhìn hướng đi, dường như vừa từ cung Vương hậu ra.
Tử Nhiễm dừng lại, định hỏi gì đó, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, liền để hắn ta rời đi.
Tuy nhiên, khi nội thị trở về cung của Yên vương Dụ, lại thuật lại chuyện nhìn thấy Tử Nhiễm trước cung Vương hậu cho Yên vương.
"Nó đến cung Vương hậu?" Yên vương Dụ nhíu mày bạc trắng, có chút bất mãn về việc này.
Bởi vì Tử Nhiễm vẫn luôn không hỏi han đến Tiên vương hậu.
"Vâng, tiểu nhân từ cung Vương hậu ra, liền gặp Trưởng công tử." Nội thị đáp.
Yên vương Dụ đặt trúc giản xuống, xoa trán suy nghĩ một lát, sau đó phân phó: "Đi truyền Tướng quốc và Đại tông bá đến gặp quả nhân."
"Vâng."
Trong cung Vương hậu, đang có nội quan giảng giải lễ nghi của nước Yên và những việc quan trọng do Vương hậu phụ trách trong nội cung, vì vậy trước điện đứng đầy người.
Sự xuất hiện của Tử Nhiễm, đã thu hút không ít ánh mắt, nhưng nàng ta không hề hoảng hốt, và nói với tiểu thái giám trong cung Vương hậu: "Trung cung lập tân hậu, nhi thần đến vấn an mẫu hậu."