Chương 39

Tân Ngô nhíu mày, ông biết là ai, cũng tận mắt nhìn thấy cảm xúc mất khống chế của Tử Nhiên được an ủi.

"Mẫu thân của con sẽ không muốn nhìn thấy con như vậy." Tân Ngô nói: “Vì cái gì, lại vì cái gì?"

Tử Nhiên cúi đầu không nói: “Nữ tử Tề quốc kia?" Tân Ngô liền hỏi.

"Phải." Tử Nhiên đáp: “Các người rõ ràng biết, ta đang nghĩ gì."

"Vậy, sự xúc động của con bây giờ có kết quả gì không?" Tân Ngô lại hỏi: “Xúc động, không những không thể thay đổi bất cứ điều gì, còn sẽ mất đi tất cả những gì con vốn có."

"Chờ con kế thừa vương vị, con muốn gì mà không có chứ?" Tân Ngô lại nói: “Tất cả của Yên quốc, đều sẽ là của con, bao gồm cả nàng ta."

"Ta không cần!" Tử Nhiên lập tức phủ nhận lời của cữu cữu, trừng mắt đỏ hoe nói: “Các người căn bản không hiểu."

"Sẽ không có ai thích bất cứ thứ gì đến từ sự áp bức của quyền lực, ta chán ghét như vậy, nàng làm sao có thể thích."

"Cưỡng ép mà đến, ta không cần."

"Nhưng con không thể không thừa nhận, con chỉ có sau khi có được quyền lực, mới có thể thật sự làm những gì con muốn làm, bao gồm con muốn nàng ta." Tân Ngô lại nói.

"Tất cả mọi người đều nói với ta điều này." Tử Nhiên nhìn cữu cữu: “Nếu có một ngày, ta thật sự điên rồi, cũng là bị các người bức điên."

Tân Ngô muốn nói lại thôi: “A Nhiên, cữu cữu không phải muốn ép con, chỉ hy vọng con có thể nhìn rõ hiện thực, con có lẽ sẽ cảm thấy, cữu cữu là ích kỷ, vì Tân thị nhất tộc."

"Nhưng có vài đạo lý, con nhất định phải hiểu." Tân Ngô lại nói: “Đây là điều con không thể trốn tránh."

"Huynh trưởng!" Chiêu Dương công chúa chạy nhỏ vào trong phòng.

"Công chúa."

"Cữu cữu." Và hướng Tân Ngô hành lễ, sau đó vẻ mặt lo lắng đến bên giường Tử Nhiên: “Huynh trưởng."

"A Nguyệt."

"Thế nào rồi?" Chiêu Dương công chúa hỏi, sau đó liền nhìn thấy vết bỏng trên mu bàn tay nàng, liền nói với đôi mắt đẫm lệ: "Trước đó không phải vẫn ổn sao, tại sao lại bị thương rồi."

Tân Ngô đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn hai người, trong mắt tràn đầy lo lắng, nhưng lại bất lực.

"Ta không sao." Tử Nhiên an ủi.

Nghe được chuyện đêm qua, Chiêu Dương công chúa vẫn luôn lo lắng trong lòng, nàng nằm sấp bên giường, như đang cầu xin huynh trưởng: “A mẫu không còn nữa, ta chỉ còn huynh trưởng thôi."

Tim Tử Nhiên đột nhiên chững lại, sau đó đưa tay lau nước mắt trên khóe mắt Chiêu Dương công chúa: “Đừng khóc, ta đã đáp ứng a mẫu, sẽ chăm sóc tốt cho muội."

"Quân thượng, nữ nhi của Thượng tướng quân là Nhạc Hoa nữ công tử đến thăm." Nô bộc đi đến trước phòng bẩm báo.

Tân Ngô nhìn Tử Nhiên một cái: “Nhạc Hoa nữ công tử hẳn là đến thăm con, gặp hay không, do con tự mình quyết định."

Tử Nhiên nhìn muội muội một cái, nhắm mắt nói: "Mời nàng ta vào đi."

"Được." Không lâu sau khi Tân Ngô rời đi, nữ nhi duy nhất của Nhạc Dịch liền đi vào.

"Trưởng công tử, công chúa." Nhạc Hoa hành lễ nói.

"Nhạc Hoa nữ công tử, là đến xem trò cười của ta sao, hay là đến xem ta, có thật sự điên rồi hay không." Tử Nhiên nói.

"Nhạc Hoa đến đây, một là tạ lỗi, hai là thăm hỏi." Nhạc Hoa bình tĩnh đáp: “Đại vương đã ban hôn ước, cho dù công tử thật sự điên rồi, cũng sẽ không thay đổi gì."

"Nàng sẽ gả cho một kẻ điên?" Tử Nhiên không tin nói.

"Gả cho Vân Trung quân, là nữ nhi của Thượng tướng quân." Nhạc Hoa đáp: “Đây là vương mệnh."