“Bà ngoại cháu và bà cụ Phó đã đính hôn cho chúng cháu từ trước, lần này cháu về cũng vì lý do này.” Lúc Nguyễn Tích Thời nói lời này thì mặt đỏ lên.
“Đính hôn?” Tham mưu Tống chưa từng nghe việc này nhưng nhìn Nguyễn Tích Thời không giống nói dối, xem ra đúng là thật rồi.
Ông ấy với vợ mình nhìn nhau, hỏi: “Không biết cha của cô Nguyễn đây là?”
“Cha cháu là Chương Trấn Giang.” Nguyễn Tích Thời nói.
“Chương Trấn Giang...” Tham Mưu Tống cau mày, rõ ràng không mấy thân quen gì với cái tên này.
Nguyễn Tích Thời đúng lúc nói: “Ông ấy là chủ của ngân hàng tư nhân Hưng Thịnh.”
“À, thì ra là con rể của ông cụ Nguyễn.” Tham Mưu Tống có chút ấn tượng với ngân hàng Hưng Thịnh, cũng khá bất ngờ: “Cha cháu là người buôn bán, sao cháu lại biết y thuật vậy?”
“Khi còn nhỏ cháu luôn ở nông thôn nên học chút y thuật của thầy thuốc ở nông thôn ạ!” Nguyễn Tích Thời nói qua loa.
“Thì ra là vậy.” Tham Mưu Tống gật đầu: “Mặc dù sau này có trở thành người thân đi nữa thì vẫn không thể thiếu thù lao, không thì hai vợ chồng tôi không biết phải cảm ơn thế nào!”
Thù lao?
Là tiền sao?
Nguyễn Tích Thời mở to mắt: “Nếu ngài Tống đã nói vậy, cháu sẽ không khách sáo nữa!”
“Ha ha ha, tốt lắm, đừng khách sáo làm gì!” Tham Mưu Tống cũng là một người sảng khoái, rất thích thái độ hào phóng tự nhiên của cô, nên lập tức cười lớn: “Để tôi kêu người đi lấy!”
Bà Tống ở bên cạnh cũng nở nụ cười theo.
Tống Ngọc Sương lại như có tâm sự, không biết cô ấy nghĩ gì mà vẫn nhìn chằm chằm Nguyễn Tích Thời.
Nguyễn Tích Thời đã chú ý tới ánh mắt của cô ấy nên nhìn về phía cô ấy.
Trên người Tống Ngọc Sương vẫn có âm khí rất dày, gần như là bao trùm cả người cô ấy.
Ban đầu cô còn tưởng âm khí này là từ trên người bà Tống nhưng bây giờ trên người bà Tống không hề có âm khí, chỉ là bị bệnh điên thôi, rõ ràng âm khí trên người Tống Ngọc Sương không phải từ bà Tống.
Chẳng lẽ âm khí này đến từ chính Tống Ngọc Sương?
Hai người nhìn nhau, Tống Ngọc Sương cắn môi như đang đưa ra quyết tâm nào đó, cô ấy bỗng nói: “Cha, mẹ, con thấy quần áo của cô Nguyễn còn bẩn, hay con dẫn cô ấy đi thay quần áo nhé?”
“Ồ, đúng vậy!” Tham Mưu Tống chỉ lo nói chuyện mà quên mất việc này: “Đừng để bị lạnh, Sương Nhi mau dẫn cô Nguyễn đi thay quần áo đi.”
Tống Ngọc Sương gật đầu, đứng dậy đi tới trước mặt Nguyễn Tích Thời: “Cô đi theo tôi.”
Nguyễn Tích Thời vốn tưởng Tống Ngọc Sương định đưa cô tới phòng khách, không ngờ lại dẫn cô tới phòng ngủ của cô ấy.
Vừa vào phòng, Tống Ngọc Sương đã đóng cửa lại, cô ấy cầm một bộ váy đưa cho Nguyễn Tích Thời thay.
Nguyễn Tích Thời mới cởϊ qυầи áo bẩn thì bỗng nghe Tổng Ngọc Sương nói: “Cô thật sự là di nhầm vào phòng mẹ tôi sao?"
Nguyễn Tích Thời dừng lại, nhìn Tổng Ngọc Sương.
Trong mắt cô ấy như thể biết rõ mọi chuyện, Nguyễn Tích Thời cũng không lửa cô ấy: "Không phải, là Chương Vi nói muốn dẫn tôi tới phòng khách thay đồ nhưng lại đẩy tôi vào phòng phu nhân."
Tống Ngọc Sương như sớm đoán được đáp án này: "Cậu ấy không phải chị cô sao, vì sao lại làm vậy?"
Lông mi Nguyễn Tích Thời run lên: "Thật ra tôi cũng không biết, mấy năm qua tôi luôn ở nông thôn với mẹ, đợt trước mẹ tôi qua đời nên tôi mới được đón về."
"Thì ra là vậy." Tổng Ngọc Sương lớn lên trong một gia tộc lớn nên trưởng thành hơn những cô gái cùng tuổi, mấy thứ vòng vo này cô ấy vừa nghe đã hiểu.
Chẳng qua là con gái của mẹ kế không muốn đồ mình thích bị chia ra nên ra tay mà thôi.
Bình thường cô ấy cũng không hay xuất hiện cùng Chương Vi, chỉ là trong mấy người cô ấy quen có một người có quan hệ khá tốt với Chương Vi nên vài lần tụ tập trước đó có dẫn Chương Vị đến cùng.
Cô ấy thấy chẳng sao cả dù sao cũng là bạn cùng lớp.
Nhưng không ngờ Chương Vi lại là người như vậy!
"Chương Vi này!" Tống Ngọc Sương cười giễu: "Dám tính kế cả mẹ tôi!"
Nguyễn Tích Thời thấy sự chán ghét trong mắt cô ấy thì hơi nhếch môi.
Bây giờ, ấn tượng của Tống Ngọc Sương với Chương Vi rất không tốt nhưng lại có ấn tượng tốt với Nguyễn Tích Thời.
Dù sao Nguyễn Tích Thời cũng cứu mẹ cô ấy, hơn nữa gương mặt trong sáng của cô nhìn cũng như người hiền lành.
Tổng Ngọc Sương nhìn đôi mắt sáng ngời của Nguyễn Tích Thời thì hơi do dự nhưng vẫn nói: "Cô Nguyễn, tôi mạo muội hỏi một câu, thật sự là cô dùng y thuật để cứu mẹ tôi sao hay dùng cách nào khác?"
Nguyễn Tích Thời sửng sốt: "Sao cô lại nói thế, đương nhiên là tôi dùng y thuật rồi!"
"Vậy..." Tổng Ngọc Sương mấp máy môi rồi quyết định nói ra: "Cô Nguyễn, vậy cô xem tôi có phải cũng bị bệnh không?”
Nguyễn Tích Thời: ?