Chương 58: O.O ?

Bà cụ nhìn chằm chẳm Nguyễn Tích Thời với vẻ đầy chán ghét. Con gái của Nguyễn Sơ Vận đúng là khiến bà cụ ghét hệt như mẹ của nó. Dù bà cụ không nỡ mối hôn sự với bên phủ Tổng Tư Lệnh nhưng chuyện này liên lụy đến cái mạng già của bà ta, nói gì đi nữa thì mạng vẫn quan trọng hơn.

"Mẹ thấy vẫn là tống nó về quê đi, sau này còn có lời giải thích cho nhà họ Tống" Bà cụ lại nói thêm.

Vẻ mặt Chương Trấn Giang xuất hiện vẻ do dự.

Liễu Tương Tương biết ông ta đang suy nghĩ gì, vội nhỏ giọng nói: "Lão gia, hôn sự với phủ Tổng Tư Lệnh cũng không nhất định chỉ có thể là Tích Thời mà."Chương Trấn Giang ngó người nhìn Liễu Tương Tương, thấy ánh mắt bà ta nhìn sang con gái lớn Chương Vi thì động lòng.

Đúng thế, mặc dù năm đó hứa hôn với phủ Tổng Tư Lệnh là bà ngoại của Nguyễn Tích Thời, song giờ Nguyễn Tích Thời đắc tội với nhà họ Tống, nếu Tham Mưu Tống nói chuyện này trước mặt Tổng Tư Lệnh thì e là phủ Tổng Tư Lệnh sẽ không bằng lòng cho Nguyễn Tích Thời bước vào cửa nữa.

Tuy nhiên, hôn ước vẫn còn đó, phủ Tổng Tư Lệnh không thể giở trò chơi xấu được, đến lúc đó ông ta sẽ nhân cơ hội giới thiệu Chương Vi cho thiếu soái Phó, chắc phủ Tổng Tư Lệnh sẽ không nói gì.

Dù sao cũng là con gái ông ta, chỉ cần có thể được gả vào phủ Tổng Tư Lệnh, mang lại lợi ích cho ông ta thì đứa nào cũng được cả thôi.

Ông ta đã nghĩ thông suốt điều này, ánh mắt nhìn Nguyễn Tích Thời nhiều thêm một tia hối hận.

Sớm biết thế thì lúc đó ông ta đã nói với phủ Tổng Tư Lệnh là đứa con gái này chết rồi, sau đó đưa Chương Vi sang bên đấy luôn thì đã không xảy ra chuyện này.

Nguyễn Tích Thời nhìn thấy cảnh nhà họ Chương đồng lòng đối phó với cô như đối phó người ngoài thì trong mắt thoáng qua một tia lạnh lùng.

Quả nhiên là người nhà họ Chương đồng lòng nhất trí, khiến người ta ghê tởm buồn nôn.

Không biết lúc họ biết được sự thật thì sẽ có biểu cảm thế nào.

“Chuyện là, Tích Thời à...” Chương Trấn Giang ho nhẹ: “Lần này là con làm không đúng thật, đắc tội với nhà họ Tống, cha thấy hay là con tạm thời về…”

Ông ta còn chưa nói hết đã thấy quản gia vội vã đi vào, nói: “Ông chủ, quản gia của nhà họ Tống đến.”

“Sao cơ?”

Mặt Chương Trấn Giang tái nhợt.

"Chắng lẽ là đến hỏi tội?" Bà cụ Chương hoảng hồn đứng bật dậy.

Chương Trấn Giang bất mãn lườm Nguyễn Tích Thời: "Mau, mau mời người vào đây!"

Ông ta vừa nói vừa siết chặt hai tay lại với nhau, đi tới đi lui trong phòng khách. Một lúc sau thấy một người đàn ông trung niên mặc trường sam đi vào.

Nguyễn Tích Thời nhớ ông ấy là quản gia của nhà họ Tống.

"Ông chủ Chương" Quản gia khách sáo chào hỏi.

"Quản gia Tống" Chương Trấn Giang không hổ là người làm ăn, trong lúc đang thấp thỏm như thế vẫn miễn cưỡng nở nụ cười: "Không biết hôm nay quản gia Tống đến đây là Tham Mưu có chỉ dạy gì sao?"

"Chỉ dạy thì không có."

Quản gia nhìn một vòng, ánh mắt khóa lên người Nguyễn Tích Thời: "Là bà chủ nhà tôi bảo tôi đến tìm cô Nguyễn."

Tim của nhà họ Chương đồng thời trật nhịp.

Rồi xong, xong rồi, quả nhiên là đến hỏi tội!

Chương Trấn Giang vội nói: "Thực ra nó vừa mới về, chúng tôi đã trách mắng nó rồi, đang định đưa..."

"Tôi xin phép thay ông bà chủ qua chảo hỏi cô Nguyễn, bà chủ nói cô Nguyễn đi gấp quá nên quên hỏi, tháng sau có thời gian không, có thì xin mời đến tham gia tiệc gia đình cùng nhà họ Tống chúng tôi.”

Không đợi Chương Trấn Giang nói hết, quản gia Tống cũng cùng lúc cất tiếng.

Người nhà họ Chương: ? O.O ?