Chương 56: Phó Vân Đình nấu ăn ngon

Không ngờ Phó Vân Đình không những giỏi đánh trận mà còn nấu ăn ngon đến thế, quả là toàn năng!

Song anh vẫn như kiếp trước, trong nhà chẳng có lấy một người hầu, rõ ràng là hơi buồn tẻ.

Nguyễn Tích Thời len lén nhìn quanh.

Đợi sau này cô gả vào đây, chắc chắn cô sẽ khiến nơi này náo nhiệt hơn.

“Ăn xong rồi thì tôi đưa em về.” Phó Vân Đình thấy cô đã ăn hết bát cháo thứ hai thì đặt thìa xuống nói: “Đúng lúc tôi muốn đến phủ Quân chính.”

“À, được.” Nguyễn Tích Thời hoàn hồn, ý thức được chưa gì mình đã nghĩ đến chuyện được gả vào đây thì hai má phiếm hồng, vội vã đứng dậy để che giấu: “Thế đi thôi.”

Phó Vân Đình thấy dáng vẻ vội vã của cô cũng không nói gì, chỉ đưa cô ra ngoài.

Lúc lên xe Phó Vân Đình mới hỏi cô: “Đêm qua em không về, em định giải thích với người nhà em thế nào?”

Phụ nữ đều chú trọng danh tiết, đương nhiên không thể nói cô đã ở chỗ anh cả đêm được.

Tất nhiên là anh không để ý những điều này, nhưng chắc cô sẽ để ý.

Phó Nhất ngồi ghế lái nghe thấy thì không kìm được lòng liếc nhìn anh qua kính chiếu hậu.

Trời đất, trước giờ nhị gia lười không thèm quan tâm mấy chuyện phiền phức, sao lại chủ động quan tâm cô gái này thế? Đã thế hôm nay vừa sáng sớm, cô gái này lại bước ra từ nhà Nhị gia, chẳng lẽ hai người họ…

“Đêm qua tôi đi cùng chị cả đến biệt thự nhà họ Tống chúc mừng sinh nhật cô Tống, tôi cứ nói tôi ở nhờ lại biệt thự nhà họ Tống là được rồi.” Nguyễn Tích Thời nói.

Phó Vân Đình nghe thế mới nói: "Được, nếu có vấn đề gì thì em có thể truyền tin đến biệt thự nhà họ Tống nhờ họ giúp đỡ." Nguyễn Tích Thời gật đầu. Hai người không nói thêm gì nữa, chỉ hưởng thụ thời gian yên à hiếm có của buổi sáng.

Nguyễn Tích Thời quay sang nhìn trộm Phó Vân Đình.

May thật đấy, cô không ngờ được hai người họ lại có thể yên lặng ngồi cùng nhau như bây giờ.

Lần này, cô sẽ bảo vệ sự tươi đẹp này chu toàn, tuyệt đối không khiến anh phải chịu bất cứ tổn thương nào.

Nguyễn Tích Thời nghĩ thế, lại nghĩ đến cha của Phó Vân Đình, ánh mắt không khỏi trầm xuống.

Cô rất muốn nói ngay với Phó Vân Đình, bảo anh hãy cẩn thận với cha mình. Song cô biết, giờ cô không có bằng chứng, Phó Vân Đình lại vô cùng tôn sùng ông ta, cho dù cô có nói thì anh cũng không tin, nói không chừng giữa hai người sẽ xuất hiện hiêm khích.

Vẫn may bây giờ còn cách chuyện đó khá xa, chỉ cần kiếp này cô vẫn còn sống thì kiểu gì cũng tìm ra được lý do

Nguyễn Tích Thời cứ ngồi suy tư, chiếc xe đã đến gần biệt thự nhà họ Chương tự lúc nào.

"Thế tôi đi trước đây." Nguyễn Tích Thời lưu luyến nói, sau đó mở cửa xe bước xuống, chợt nghe thấy giọng Phó Vân Đình từ phía sau truyền đến.

"Chủ nhật này em có tới biệt thự nhà họ Phó không?"

Bước chân Nguyễn Tích Thời dừng lại, cô quay người lại, gật đầu thật mạnh: "Có!"

Đôi mắt sâu thăm của Phó Vân Đình rơi lên gương mặt nhỏ nhắn của cô, ngón cái và ngón trỏ chà mạnh vào nhau: "Được."

"Thế anh có ở đó không?" Nguyễn Tích Thời hỏi đầy trông mong.

Phó Vân Đình nhìn chằm chằm cô, khẽ "Ừm" coi như đáp lời.

Khóe miệng Nguyễn Tích Thời cong lên, dọc đường về, bước chân cô không khỏi nhanh hơn.

Phó Vân Đình nhìn theo bóng lưng cô nhóc vui vẻ rời đi, trong mắt xẹt qua một tia vui vẻ mơ hồ; nhưng rất nhanh anh đã thu hồi lại, nói với Phó Nhất: “Lái xe đi.”

Hôm qua, người của anh bắt được phó quan Lý, giờ anh còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

"Đúng rồi, cậu bảo người sang chào hỏi với bên nhà họ Tống, nếu cô bé kia cần thì giúp cô ấy."

….

Nguyễn Tích Thời ôm theo tâm trạng vui vẻ quay về nhà.

Vừa bước vào cửa, cô đã nhìn thấy người nhà họ Chương tụ tập đầy đủ trong phòng khách, ai nấy đều mặt nặng mày nhẹ nhìn cô.

Vẻ mặt Chương Trấn Giang mang theo lo lắng và tức giận, thậm chí còn pha chút sợ hãi, thấy Nguyễn Tích Thời về thì tức giận quát:

"Con còn dám về à?"