"Đúng, anh sẽ không chết, anh sẽ không chết đâu..."
Nguyễn Tích Thời lặp lại.
Trí óc cô hỗn loạn, ký ức kiếp trước với kiếp này cứ như lẫn hết vào nhau, khiến đầu cô căng cứng.
Trong phút chốc, nỗi đau và sự tuyệt vọng chôn sâu trong lòng bộc phát ra hết.
Cô giãy dụa trong cơn đau đớn cùng cực, cuối cùng không thể chịu được nữa, trước mắt cô tối sầm, chìm vào hôn mê.
Phó Vân Đình cảm nhận được cơ thể cô mềm nhũn ngã vào trong vòng tay mình, anh vội đỡ lấy cô.
Anh nhíu mắt nhìn cô gái đang nằm trong lòng mình, sau đó vẫy tay gọi người đánh xe tới rồi quay người bước lên xe.
Phó Nhất nhìn thấy Phó Vân Đình bế Nguyễn Tích Thời lên xe thì kinh ngạc: "Nhị gia, cô Nguyễn....?"
"Cô ấy bất tỉnh rồi." Phó Vân Đình nói.
"Thế có cần đưa cô ấy về nhà họ Chương không?" Phó Nhất hỏi: "Hay là đưa đến bệnh viện?"
Phó Vân Đình cụp mắt.
Ngón tay anh lướt qua gương mặt non nớt của Nguyễn Tích Thời, anh nhìn cô nằm trên đùi mình, dường như đang suy nghĩ gì đó, tiếp đó trầm giọng nói: "Về nơi tôi ở đi, để bác sĩ xem cho cô ấy."
Phó Nhất ngây người: "Nhưng không phải anh nói là hôm nay có chuyện cần đến tìm Tham Mưu Tống sao?"
"Hôm khác rồi nói." Phó Vân Đình lạnh nhạt đáp lời.
Phó Nhất không dám nhiều lời, mau chóng quay người khởi động lại xe, quay xe về nơi Phó Vân Đình ở.
Hiện tại Phó Vân Đình không ở trong nhà họ Phó, từ khi lên chức thiếu soái, anh đã chuyển ra ở riêng.
Anh bế Nguyễn Tích Thời vào trong nhà, đưa thẳng vào trong phòng ngủ mình, đặt cô lên trên giường.
Nguyễn Tích Thời vẫn chưa tinh, đầu lông mày cô nhíu chặt, mồ hôi trên trán túa ra như mưa, nước mắt lăn dài trên gương mặt tái nhợt, trông rất đáng thương.
Ngón tay cô vẫn nắm chặt áo anh, trên áo đã xuất hiện dấu vết do bị nắm quá chặt.
Phó Vân Đình không rời đi được, chỉ đành ngồi bên giường, cúi đầu nhìn cô.
Nước mắt cô vẫn còn vương nơi đuôi mắt, vành mắt thì phiếm hồng
Anh sống với đám đàn ông quanh năm, đây là lần đầu tiên có cảm giác thương tiếc một cô gái.
Nhất là những giọt nước mắt của cô là rơi vì anh.
Ngón tay thô ráp của Phó Vân Đình lau đi nước mắt trên khóe mắt cô.
Mặc dù anh không biết tại sao cô lại nói những lời đó, vì sao lại khóc vì anh, nhưng một nơi nào đó trong trái tim anh như đang chuyển động, gợn lên chút bọt sóng.
Bác sĩ đến rất nhanh, sau khi kiểm tra thì nói cô không có vấn đề gì, chỉ là sức khỏe quá yếu, phải nghỉ ngơi cho tốt.
Phó Vân Đình nhớ đến những điều tra về cô của Phó Nhất, trong đáy mắt có một tia tức giận xẹt qua.
Người nhà họ Chương cứ để cô ở nông thôn, không hỏi không rằng, chắc chắn bao năm nay cô đã sống rất vất và, giờ họ đón người về rồi cũng không chịu đối xử tốt với cô sao?
Anh nhìn cơ thể căng cứng cứ như đang chống lại thứ gì đó, không thể ngủ yên được của cô.
Anh dứt khoát nằm xuống cạnh cô, vươn tay ôm lấy cô vào lòng.
Không biết có phải vì trong lòng anh rất ấm áp hay là vì tư thế ôm này khiến có thấy yên tâm mà sau khi Phó Vân Đình ôm cô, cơ thể vốn đang căng thẳng của cô dần mềm ra, hàng lông mày cũng thả lòng.
Nhưng Phó Vân Đình lại cảm thấy hơi khó khăn.
Cơ thể mềm mại của cô dán chặt lên và ngực rắn chắc của anh, cánh tay thanh mảnh thì đang đặt bên hồng anh, mùi hương nhẹ nhẹ độc nhất của thiếu nữ cứ vào trong khoang mũi anh.
Người anh nóng ran, rục rịch không yên