"Tốt quá!" Tống Ngọc Sương thở phào nhẹ nhõm.
Cô ấy nở nụ cười cảm kích, bước xuống giường, nhanh chóng đi về phía Nguyễn Tích Thời.
Nhưng đi được nửa đường cô ấy lại biến mất, cả chiếc giường kia cũng mất tăm.
Nguyễn Tích Thời ngây người.
Chẳng lẽ là Tống Ngọc Sương tinh rồi sao?
Thế tại sao cô vẫn còn ở trong mơ vậy?
Nguyễn Tích Thời đứng tại chỗ xoay một vòng thì thấy trước mặt trắng xóa, không còn lại bất cứ thứ gì nữa.
Đừng bảo là cô bị nhốt trong giấc mơ của Tống Ngọc Sương rồi nhé?
Con tim bé nhỏ của Nguyễn Tích Thời giật thót.
Thế cô thoát ra kiểu gì?
Trong lúc cô đang suy nghĩ, đột nhiên có một bóng người xuất hiện trước mắt cô, cô như đang bị một làn sương trắng bao quanh nên không tài nào nhìn thấy rõ người đó nhưng vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ là bóng một người đàn ông.
Chẳng lẽ là con ma nam đó vẫn chưa chết?
Nguyễn Tích Thời vội lấy ra thêm một tấm bùa bắt ma, cẩn thận lại gần bóng người đó.
Càng lại gần, gương mặt của người đàn ông đó dần rõ ràng hơn.
Khi nhìn thấy gương mặt người đó, Nguyễn Tích Thời ngây người.
"Phó... Vân Đình?"
Cô còn tưởng mình gặp ảo giác.
Phó Vân Đình nghe thấy cô gọi mình thì lên tiếng: "Là anh."
Giọng anh là chất giọng trầm ấm, quyến rũ độc nhất. Trong những ngày tháng cô còn là cô hồn vất vưởng, cô luôn năm bên cạnh anh, nghe anh không ngừng tâm tình với thi thể của mình.
Thế nên cô sẽ không bao giờ nhầm lẫn giọng của anh.
Nhưng tại sao anh lại ở đây?
Lẽ nào cô cũng đang nằm mơ sao?
"Cuối cùng anh cũng gặp lại em rồi." Anh mỉm cười bước lại gần cô.
Nguyễn Tích Thời ngẩng đầu nhìn anh.
Gương mặt tuấn tú cứ thế xuất hiện trước mắt cô, dùng ánh mắt dịu dàng và thâm tình nhìn cô đắm đuối.
"Anh là Phó Vân Đình thật sao?" Nguyễn Tích Thời cất tiếng hỏi.
"Đương nhiên." Phó Vân Đình trầm giọng: "Lần này em đừng bỏ rơi anh nữa được không?"
Nguyễn Tích Thời: "..
Thấy Nguyễn Tích Thời không nói gì, ánh mắt anh chợt trở nên đau thương: “Em đã bỏ lại anh một lần rồi, em sẽ không nhẫn tâm bỏ rơi anh thêm lần nữa đâu đúng không?”
Nguyễn Tích Thời nhìn thấy vẻ đau khổ trên gương mặt tuấn tú ấy thì trái tim khẽ nhói đau.
Cứ như có một bàn tay đang siết chặt lấy trái tim cô, mỗi lần hít thở là mỗi lần đau đớn.
“Vân Đình…” Cô thì thầm.
Phó Vân Đình nhìn cô say đắm, nơi đáy mắt lóe lên một tia sáng, vươn tay về phía cô: “Xin em hãy ở lại bên anh…”
Ngón tay anh vừa chạm vào cổ tay Nguyễn Tích Thời, đột nhiên bị một luồng sức mạnh bắt lấy.
Anh còn chưa kịp phản ứng lại thì nơi cổ tay đã truyền đến cơn đau tê dại, cơ thể như bị hút hết sức lực, trong thoáng chốc lộ ra gương mặt thật. Khung cảnh xung quanh cũng thay đổi theo, chiếc giường trước đó xuất hiện trở lại, Tổng Ngọc Sương vẫn đứng ở chỗ đó, kinh hãi nhìn cảnh tượng này.
"Muốn lừa tôi à?"
Vẻ đau buồn trên mặt Nguyễn Tích Thời biến mất, cô tung một cú đá khiến con ma nam quỳ rạp xuống sàn.
"Không thể nào!"
Con ma nam quỳ trên đất, vẫn gào mồm lên: "Rõ ràng tao đã biến theo trí nhớ của mày, không thể nào có sơ hở được!"
"Đúng là mày bắt chước giống thật." Nguyễn Tích Thời cười một tiếng: "Nhưng mà anh ấy sẽ không bao giờ nói cái câu như "Xin em" gì đó đâu. Nếu là anh ấy thì chỉ có cứng rắn ép tôi ở lại bên cạnh anh ấy, không được phép đi đâu hết!"
Con ma nam: "..." Sao nghe ả này nói còn có vẻ tự hào ghê thế!
Con ma nam vẫn muốn xin tha: "Thế cô không muốn gặp anh ta nữa sao? Chi cần cô tha cho tôi một mạng, tôi cam đoan hôm nào cũng giúp cô gặp được anh ta trong mơ!"
Gã còn chưa kịp nói hết, Nguyễn Tích Thời đã dán liên tiếp mấy tấm bùa bắt ma lên người gã.
"Không cần đâu, người tôi muốn gặp, tôi sẽ tự đi gặp!"