Chương 48: Mơ thấy một người đàn ông

"Là... Ừm." Tống Ngọc Sương cũng không dám khẳng định: "Tôi chỉ nhìn thấy một người đàn ông, lớn tuổi hơn tôi..."

trong mộng?"

“Người đàn ông... Đôi khi ma có thể biến thành hình người.” Nguyễn Tích Thời nói: “Vậy con ma đó làm gì với cô trong mộng?”

Cô vừa hỏi xong thì thấy mặt Tống Ngọc Sương đỏ vô cùng-

Tống Ngọc Sương ấp úng: "Cái này... Có liên quan gì tới ma sao? Dù anh ta làm gì thì chẳng phải chỉ cần bắt được ma là được rồi còn gì..."

"Nếu bị ma quấn thân thì chắc chắn nó muốn có điều gì đó, ví dụ như tinh khí từ con người chẳng hạn. Tôi muốn biết tại sao nó tiến vào giấc mơ của cô thì mới tìm được biện pháp." Nguyễn Tích Thời nói.

Tống Ngọc Sương: "."

Cô ấy xoắn hai tay lại với nhau, đầu ngón tay trắng bệch do dùng sức, gương mặt đỏ ửng, hồi sau mới quyết tâm nói: "Thật ra, mỗi buổi tối con ma kia đều sẽ vào giấc mơ của tôi sau đó... Quấn lấy tôi ở trong mơ."

Cô ấy nói xong thì ngại ngùng nhìn Nguyễn Tích Thời.

Nguyễn Tích Thời: "..."

Vất vả nửa ngày thì ra là một ma háo sắc.

Mặt của cô cũng nóng lên.

Tuy kiếp trước cô từng ngủ chung với Phó Vân Đình nhưng đây cũng là việc sau khi cô chết, lúc còn sống cô vẫn là một cô gái trong trắng.

Một sự im lặng đáng sợ tràn ngập không khí.

Một lúc sau, Nguyễn Tích Thời ho khan: "Khụ... Vậy tôi biết rồi. Con ma kia xuất hiện trong mộng của cô, e rằng phải đợi tới lúc cô ngủ thì mới có thể nhìn thấy nó được. Bây giờ cô có thể ngủ luôn không?"

“Bây giờ sao?” Tống Ngọc Sương do dự nói, cô ấy có vẻ rất kháng cự việc đi ngủ, rõ ràng là con ma nam trong mộng đã khiến cô ấy bị ám ảnh rất nhiều.

Nhưng nghĩ đến những dằn vặt phải chịu mỗi tối, cô ấy vẫn lấy hết dũng khí nói: "Tôi thử xem."

Cô ấy nói xong thì tới giường, cởi giày nằm xuống, nhắm chặt mắt, cố gắng để mình mau chóng ngủ. Nhưng càng muốn ngủ càng không ngủ được. Lúc cô ấy đang định từ bỏ thì trên đầu bỗng có cảm giác đau do kim đâm. Ngay sau đó, cô ấy chìm vào giấc ngủ.

Trên giường nhanh chóng truyền đến tiếng hít thở đều đều của Tống Ngọc Sương.

Ban đầu cô ấy ngủ khá an ổn nhưng không lâu sau, biểu cảm trở nên đau khổ và kháng cự.

Gương mặt cô ấy đỏ lên, hai tay không ngừng quơ quàng phía trước như đang từ chối thứ gì đó.

Nguyễn Tích Thời nhìn cô ấy rồi hỏi Tế Tể: "Chắc hiện giờ cô ấy mơ thấy con ma kia, tôi phải làm thế nào để kéo nó ra ngoài?"

"Cái này thì không có cách, nó ở trong mơ thì chỉ có thể vào trong mơ để tiêu diệt nó." Tể Tể nói: "Bùa đi vào mộng có thể mang linh hồn của cô vào trong giấc mộng của người khác."

Trong đầu Nguyễn Tích Thời bỗng hiện lên cách vẽ bùa vào giấc mộng. Nguyễn Tích Thời vội vàng lấy một tờ bùa trống trong ngực ra rồi vẽ theo những thứ hiện trong đầu. Dưới ánh mặt trời, nét vẽ trên bùa hơi lóe lên.

"Sau đó dán lên người cô ấy là được à?" Nguyễn Tích Thời hỏi.

"Đúng vậy." Tế Tể dừng lại: "Nhưng hiện giờ căn cơ của cô còn thấp, đi vào giấc mộng rất nguy hiểm. Mọi thứ bên trong mộng đều bị con ma thao túng, nếu cô bị con ma đó mê hoặc tâm trí, giữ ở trong mộng thì không thể ra ngoài được! Nên cô có chắc là muốn đi vào đó không?"

"Nguy hiểm vậy sao..."

Nguyễn Tích Thời hơi do dự: “Nhưng tôi đã xé thông báo, nếu không giải quyết, bị truyền đi thì sao tôi có thể nhận được mối khác nữa...”

Cô hơi mấp máy môi, xiết chặt nắm đấm: “Không được, tôi phải vào đó!”

“Vậy cô cẩn thận chút, lúc cô vào mộng, chưa chắc tôi có thể vào chung.” Tể Tể nói: “Cô phải nhớ, dù đối phương có nói gì làm gì cũng là giả cả! Còn nữa, không được ở trong mộng quá lâu, phải mau ra ngoài.”

"Được!" Nguyễn Tích Thời gật đầu, như thể phát hiện ra điều gì, cô lại mỉm cười: "Tể Tể, cậu đang lo lắng cho tôi à?"

"Cô, cô nói gì đấy!" Tể Tể cáu gắt giãy lên: "Ông đây mới không thèm lo lắng cho cô..."

Chưa đợi nó nói xong, Nguyễn Tích Thời đã dán bùa vào mộng lên người Tổng Ngọc Sương.

Một giây sau, cô cảm thấy linh hồn của mình bị hút ra bởi một sức lực rất lớn.