Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thả Thính Thiếu Soái Không Dễ

Chương 44: “Mẹ, cuối cùng mẹ cũng nhận ra con! Con đang mơ à?”

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cô ấy nhìn mẹ mình.

Không biết tại sao, cô ấy cảm thấy hôm nay ánh mắt của mẹ khác hơn thường ngày.

Bà Tống nhìn cô ấy rồi từ từ giơ tay lên.

"Cô chủ!"

Người hầu Linh Nhi đi theo Tống Ngọc Sương tưởng bà ấy định đánh người nên vội vàng chạy tới định lôi cô chủ của mình đi, nhưng lại nghe bà ấy khẽ gọi: “Sương Nhi?”

Linh Nhi dừng lại.

Tống Ngọc Sương: “!”

Cô ấy không thể tin nhìn mẹ mình, cả người cứng ngắc như bị sét đánh.

Cô ấy mở miệng, tay không ngừng run rẩy: “Mẹ, vừa rồi mẹ gọi con là gì?”

“Sương Nhi.” Bà Tống nhìn khuôn mặt xinh đẹp của con gái, dùng tay nhẹ nhàng chạm vào mặt cô ấy: “Sương Nhi của mẹ đã lớn rồi.”

“Mẹ... Mẹ!”

Cuối cùng Tống Ngọc Sương cũng phản ứng lại, cô ấy mừng rỡ đến không nói nên lời.

Đôi môi hồng hào của cô ấy run rẩy, nước mắt trào ra, rồi cô ấy bất ngờ lao vào vòng tay mẹ.

“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng nhận ra con! Con đang mơ à?”

Bà Tống vuốt mái tóc dài của cô ấy, nói bằng giọng khàn khàn nhưng dịu dàng: “Xin lỗi vì đã khiến con lo lắng mấy ngày nay.”

Tống Ngọc Sương rúc vào trong ngực mẹ, lắc đầu thật mạnh, khóc đến không nói nên lời.

Vòng tay của mẹ là hơi ấm đã lâu cô ấy không được cảm nhận.

Nếu đây là một giấc mơ, cô ấy thực sự hy vọng mình sẽ không bao giờ tỉnh dậy khỏi giấc mơ này.

“Bà xã…”

Tham Mưu Tống cũng chạy tới, chính tai nghe thấy lời bà Tống nói.

Ông ấy khϊếp sợ nhìn vợ mình.

Bà Tống nghe thấy tiếng chồng bèn chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía ông ấy, đôi môi khô nứt nở một nụ cười nhẹ.

Đã lâu rồi ông ấy không nhìn thấy nụ cười dịu dàng này.

Mắt Tham Mưu Tổng ươn ướt. Ông ấy quả thực không thể tin được. Ông ấy chậm rãi đi qua: "Bà xã."

Bà Tống nhìn ông ấy: "Lão gia..."

"Em..." Tham Mưu Tống nhất thời không biết phải nói gì.

"Lão gia, em không sao." Bà Tống dịu dàng nói, rồi nhẹ nhàng vỗ lưng con gái: "Sương Nhi, chúng ta đừng ngồi trên đất nữa, đứng lên thôi."

"Mẹ..." Tống Ngọc Sương không nỡ rời xa cái ôm ấm áp này.

Cô sợ nếu cử động, cô sẽ tỉnh dậy khỏi giấc mơ.

"Sương Nhi." Tham Mưu Tống cũng lấy lại bình tĩnh, nói với con gái: "Trên mặt đất lạnh, đỡ mẹ con lên trước đã."

"Vâng..." Tống Ngọc Sương nghe cha nói, cô ấy bất đắc dĩ đứng dậy khỏi vòng tay mẹ, đỡ bà ấy đứng dậy, đi đến bên giường ngồi xuống.

Tham Mưu Tống nhìn bọn họ đang ngồi trên giường, sau đó quay lại nhìn đám học sinh đang sửng sốt: "Các cháu đều là bạn của Sương Nhi à? Cảm ơn các cháu đã tới dự tiệc con gái tôi. Nhưng hôm nay ở nhà xảy ra chuyện, tôi e rằng sẽ không tiếp tục tiếp đón mọi người chu đáo được."

Ông ấy nói với quản gia: "Đưa đám nhỏ ra ngoài trước."

"Vâng." Quản gia của đầu, đi tới trước mặt các học sinh, lễ phép nói: "Mời đi cùng tôi."

Các học sinh nhìn nhau bối rối, thấy không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, cũng không tiện tiếp tục mặt dạn mày dày ở lại nên đành rời đi cùng quản gia.

"Cô Nguyễn, xin cô đợi một lát."

Tổng Ngọc Sương lên tiếng, cô ấy nhìn Nguyễn Tích Thời.
« Chương TrướcChương Tiếp »