Chương 42: “Mau báo cho cô chủ biết có người đột nhập vào phòng bà chủ!”

"Cái gì?" Nguyễn Tích Thời không nghe rõ.

"Con ơi, con đã trở về!"

Không đợi Nguyễn Tích Thời phản ứng kịp, người phụ nữ chợt xông lên, hai tay thoắt cái bắt được cánh tay của cô, đầu đột nhiên ngẩng lên nhìn về phía cô.

Tóc người phụ nữ tóc rũ xuống hai bên, khuôn mặt có hai má lõm sâu trắng bệch mặt gần như dán vào mặt Nguyễn Tích Thời!

"A!"

Nguyễn Tích Thời giật nảy mình, theo bản năng muốn lui lại, không ngờ người phụ nữ này mạnh kinh người, nắm chặt lấy cô không thả: "Cục cưng, cục cưng, con đã về! Rốt cục con đã về tìm mẹ rồi!"

"Có phải dì nhận lầm người hay không?" Nguyễn Tích Thời vội vàng nói: “Con không phải con của dì.”

"Mày không phải con tao? Mày không phải con tao..." Người phụ nữ thì thào lặp lại lời cô, tựa như không có suy nghĩ, một đôi mắt lõm thật sâu nhìn chằm chằm cô.

"Con của tao… Mày không phải con tao!"

Gương mặt của người phụ nữ đột nhiên trở nên dữ tợn!

Bà ấy đột nhiên bổ nhào vào người Nguyễn Tích Thời, hai tay hung hăng bóp cổ Nguyễn Tích Thời: "Con tao đâu? Có phải là mày gϊếŧ con tao không! Mày trả con cho tao!"

Bà ấy dùng hết sức, Nguyễn Tích Thời cũng lập tức cảm nhận được não sung huyết, trước mắt biến thành màu đen

“Cháu không gϊếŧ… con… của dì…”

Nguyễn Tích Thời dùng cả hai tay nắm lấy tay người phụ nữ, chật vật giải thích, nhưng người phụ nữ này không hề nghe, chỉ điên cuồng muốn bóp cổ cô cho đến chết.

“Bịch!”

Chân cô quẹt mạnh lên bắp chân người phụ nữ.

Người phụ nữ buông lỏng tay và ngã xuống đất.

Cơ thể bà ấy run rẩy trong giây lát, giây tiếp theo, bà ấy đột nhiên co giật và hét lên. Nguyễn Tích Thời thấy có gì đó không ổn, bước tới, nhanh chóng lấy một cây kim bạc từ trong tay ra rồi cắm vào huyệt đạo phía sau đầu của người phụ nữ.

Sau khi kim châm đâm vào huyệt Phong Phủ, cơn co giật ban đầu của người phụ nữ chậm lại cho đến khi dừng hẳn.

Nguyễn Tích Thời buông ra, ngồi xuống bên cạnh bà ấy, thở phào nhẹ nhõm.

Cô nhìn người phụ nữ.

Người phụ nữ đã đứng dậy khỏi mặt đất, nhưng vẫn còn đang lẩm bẩm, bà ấy giơ hai tay lên như đang ôm một đứa trẻ, liên tục nói: “Cục cưng có sao không? Cục cưng có sợ không? Đừng sợ, mẹ hát ru con ngủ nhé!”

Bà ấy nhẹ đung đưa cánh tay, và ngân nga một bài hát: “Bé ơi, ngủ đi, bé ơi, ngủ đi…”

Mặc dù khuôn mặt bà ấy khô gầy đến mức gần như mất hết đường nét ban đầu nhưng Nguyễn Tích Thời vẫn có thể nhìn ra, trước đây bà ấy chắc chắn là một người đẹp; nhưng tình trạng của bà ấy rất kỳ lạ.

Có vẻ như bà ấy bị điên. Căn bệnh này có thể gây lú lẫn, ảo giác, thậm chí là co giật như vừa rồi.

Nếu không được điều trị kịp thời thì tình trạng sẽ chỉ trở nên nặng hơn. Nguyễn Tích Thời quay đầu nhìn về phía cửa, không biết khi nào lại có người tới, có thể người phụ nữ bị bệnh này lại tấn công cô mất.

Cách tốt nhất bây giờ là nhanh chóng giúp bà ấy tỉnh táo lại.

Bệnh điên không dễ chữa, và các bác sĩ bình thường chỉ có thể cho uống thuốc giúp hoãn lại bệnh khi lên cơn.

Những căn bệnh này không làm khó được Nguyễn Tích Thời, cô được học y thuật từ chú hai trong thôn, tổ tiên của chú hai là ngự y của hoàng đế. Sau đó bởi vì có chuyện xảy ra, nên họ đã di tản đến ngôi làng họ đang sống hiện nay, y thuật xuất sắc ấy cũng được truyền thừa cho cô.

Trong đó có phương pháp chữa bệnh điên, đồng thời đây cũng là phương pháp độc môn.

Nguyễn Tích Thời bước đến gần người phụ nữ, lấy thêm vài cây kim bạc từ trong tay ra, đâm vào các huyệt Đại Chùy Chư, kết hợp với những chiếc kim mỏng đâm vào các huyệt ở đốt sống.

Cô châm vừa nhanh vừa chuẩn, cơ thể người phụ nữ run lên bần bật rồi bỗng bất động.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói: “Cô vào nhà vệ sinh lâu thế làm lỡ hết thời gian.”

“Tôi cũng đâu còn cách nào, đau bụng mà…”

Theo tiếng cửa bị đẩy ra, hai người hầu và Nguyễn Tích Thời nhìn nhau.

“Hai người nghe tôi nói...”

Nguyễn Tích Thời còn muốn giải thích, không ngờ hai người hầu lại lộ vẻ kinh ngạc, đột nhiên lùi lại hai bước!

“Mau báo cho cô chủ biết có người đột nhập vào phòng bà chủ!”