“Ông…vừa nói gì cơ?”
Chương Trấn Giang nghi ngờ tai mình nghe nhầm: “Ông vừa nói bà Tống mời Nguyễn Tích Thời sao?”
“Đúng.” Quản gia Tống vừa nói vừa nhìn Nguyễn Tích Thời: “Không biết cô Nguyễn có thời gian không?”
Vẻ mặt người nhà họ Chương như bị sét đánh.
Sao lại thế được! Nguyễn Tích Thời xông thẳng vào phòng bà Tống, bà Tống không những không sao mà còn mời cô tham dự tiệc?
“Đương nhiên là tôi có thời gian rồi.” Trong không gian lặng như tờ, Nguyễn Tích Thời bước lên nói: “Làm phiền chuyển lời cho bà Tống giúp tôi, cảm ơn phu nhân đã cất nhắc.”
“Thế tôi về truyền lời cho bà chủ đây.” Quản gia Tống rất cung kính với Nguyễn Tích Thời.
Chương Đình không thể nhịn được nữa, cất lời: “Không phải cô ta làm loạn xông vào phòng bà chủ của các người sao? Sao bà chủ của các người lại không tức giận vậy?”
Hơn nữa chị cả còn nói, sức khỏe bà Tống không được tốt còn gì, bị dọa thế mà không bị sao cả à?
Chương Đình vừa hỏi xong, Liễu Tương Tương đã vươn tay dùng sức kéo cô ta một cái.
Chương Trần Giang cũng bực bội quay lại nhìn cô ta: Con nhỏ này lại nói đến chuyện không nên nói!
Quản gia Tống nghe vậy thì hơi khựng lại, quét mắt nhìn gương mặt vô tội của Nguyễn Tích Thời, nói: “Đúng là cô Nguyễn có vào phòng của bà chủ chúng tôi; nhưng tại sao cô ấy lại phòng phu nhân thì các người phải hỏi cô cả Chương mới đúng.”
“Chị cả sao?” Chương Đình mù mờ nhìn sang Chương Vi.
Chuyện này thì liên quan gì đến chị cả?
Ánh mắt mọi người đổ dồn lên người Chương Vi.
Chương Vi không ngờ quản gia Tống lại đột ngột chuyển chuyện này sang người cô ta, cũng không biết Nguyễn Tích Thời đã nói gì với bà Tống, thế nên cô ta hoảng loạn, sốt sắng giải thích: “Tích Thời làm bẩn đồ, con đưa em ấy đi thay đồ nhưng em ấy nói đau bụng nên đi vệ sinh, còn con quay về trước, ai ngờ em ấy lại xông thẳng vào phòng bà Tống!”
Giọng điệu cô ta rất gấp gáp.
Suy cho cùng cũng chỉ là một thiếu nữ mười mấy tuổi, tâm lý chưa đủ vững nên giọng nói mang theo hoảng loạn và lắp bắp, vừa nghe là biết có gì đó giấu diếm.
Chương Trấn Giang biến sắc.
Ông ta lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm nên không thể không có chút đầu óc nào được, vừa nghe đã nhận ra ngay, e rằng tất cả là do Chương Vi giở trò quỷ.
Ông ta hốt hoảng nhìn sang quản gia Tống thì thấy ông ấy tươi cười nói: “Không sao, cho dù là duyên cớ thế nào thì đây cũng là một cái duyên, bà chủ nhà tôi và cô Nguyễn vừa gặp đã thân, cứ thấy cô Nguyễn là tinh thần tốt hơn hẳn. Hơn nữa, cô chủ nhà tôi cũng dặn dò tôi truyền lời, mong cô Nguyễn có rảnh thì đến chơi với cô ấy.”
Mặc dù quản gia Tống không bắt bẻ lại lời Chương Vi, song chỉ một vài câu nói đơn giản đã thể hiện là bà Tống không sao, hơn nữa người nhà họ Tống biết rõ ai là kẻ đầu sỏ chuyện này nhưng vì nể tình Nguyễn Tích Thời nên không tiếp tục truy cứu.
Hơn nữa, có vẻ cô cả nhà họ Tống đối xử đặc biệt với Nguyễn Tích Thời.
Chương Trấn Giang thầm thấy may mắn, nhưng bàn tay cũng đổ mồ hôi như mưa.
Nếu không phải như thế thì chỉ bằng việc Chương Vi dám tâm cơ giở thủ đoạn hèn hạ ngay trước mặt Tham Mưu Tống, sợ là họ còn không biết mình sẽ chết như thế nào, rồi nhà họ Chương cũng bị liên lụy theo.
Ông ta nghĩ vậy, siết chặt nắm đấm, quay đầu tức giận lườm Chương Vi.
Chương Vi cắn môi, trong lòng sợ hãi không thôi nhưng vẫn không cam tâm liếc sang nhìn Nguyễn Tích Thời.
Nguyễn Tích Thời lại thầm cảm thấy ấm áp.
Những người khác nghe không hiểu nhưng Nguyễn Tích Thời lại biết rõ, quản gia Tống cố ý chạy đến đây một chuyến không phải là vì chuyện quên mất nói với cô việc tham gia tiệc mà là vì Tống Ngọc Sương bảo ông ấy đến.
Tống Ngọc Sương, người như tên, thanh khiết, thông minh, chắc là sau khi nhận được tin tức của Phó Vân Đình, sợ cô về nhà họ Chương sẽ bị bắt nạt nên bảo quản gia Tống sang đây.
Không ngờ Tống Ngọc Sương này lại nghĩa khí thế.
Nguyễn Tích Thời mỉm cười, nói với quản gia Tống: “Giúp tôi cảm ơn sự quan tâm của bà Tống và cô Tống, nếu tôi rảnh thì nhất định sẽ sang nhà họ Tống thăm hỏi.”
“Chắc chắn bà chủ và cô chủ nghe thấy sẽ rất vui mừng.” Quản gia Tống nói: “Vậy tôi xin phép cáo lui.”
“Quản gia Tống đi thong thả.”
Chương Trấn Giang bảo người đưa quản gia Tống ra ngoài. Đợi đến khi người đi hẳn, ông ta quay người, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Ông ta nhìn Chương Vi, nhìn đến nỗi tim Chương Vi giật thót.
Vẫn may giờ ông ta không rảnh để nổi giận với Chương Vi, ông ta quay sang nhìn Nguyễn Tích Thời, lật mặt như lật sách, nở ra một nụ cười mà bản thân ông ta tự thấy là hòa nhã nhất: “Tích Thời à, vừa nãy là cha hiểu nhầm con, con nhìn con đi, cũng không chịu nói rõ cho cha nghe!”
Khóe miệng Nguyễn Tích Thời khẽ giật.
Một nhà các người kẻ ca người xướng, có cho tôi cơ hội mở miệng đâu?