Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thả Thính Thiếu Soái Không Dễ

Chương 55: Sao em lại có duyên với ma thế?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Rõ ràng khi cô khóc rất đơn thuần, yếu ớt tựa như một bé thỏ con khiến người khác tiếc thương, nhưng khi ôm cô vào lòng thì cô lại giống như một yêu tinh có thể hớp hồn người ta bất cứ lúc nào.

Hơi thở của anh dần trở nên nặng nề, phải hít thở sâu mấy lần mới khống chế được.

Anh là một người có nguyên tắc, sẽ không bao giờ lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn, những gì anh muốn thì sớm muộn gì cũng là của anh.

Đêm nay dài đằng đẵng.

Nguyễn Tích Thời không còn gặp ác mộng nữa, đến khi cô tỉnh đã là sáng sớm hôm sau.

Cô mở mắt ra, lúc nhìn thấy khung cảnh lạ lẫm thì ngớ người ra mất một lúc, sau đó ngồi bật dậy.

Cô nhìn thấy một bóng người cao lớn đang đứng bên cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua khung cửa chiếu lên người anh, khiến sự ấm áp từ anh thêm phần dịu dàng.

“Phó Vân Đình?” Nguyễn Tích Thời ngây người vài giây mới nhớ ra chuyện hôm qua.

Đó không phải là một giấc mơ ư?

“Tỉnh rồi?” Phó Vân Đình nghe thấy tiếng cô thì quay người lại nhìn.

Hôm nay anh mặc quân phục, tôn lên vóc người cao ráo, vạm vỡ nhưng không thô ráp của anh, tựa như chim ưng khí thế áp bức người khác, chỉ đứng thế thôi mà cũng toát ra sự mạnh mẽ ngút trời.

“Ừm.” Nguyễn Tích Thời vô thức gật đầu, cô chợt nghĩ đến gì đó, vẻ mặt khẽ thay đổi: “Chết rồi, tôi đã ở đây một đêm sao?”

“Ừ, em bị ngất.” Phó Vân Đình đi đến bên giường: “Em vẫn còn chưa nói cho tôi biết là đã xảy ra chuyện gì?”

“Hôm qua tôi bắt được một con ma nên hao tổn chút linh lực.” Nguyễn Tích Thời thành thật trả lời.

Phó Vân Đình nhướng mày: “Lại đi bắt ma? Cô nhóc, sao em có duyên với ma thế?”

Sao lại nói là có duyên chứ? Đây là mối làm ăn cô tìm được đó!

“Tôi cũng mong là có duyên.” Nguyễn Tích Thời lầm bầm.

Nếu cô chỉ đi dạo bên đường mà vẫn đυ.ng phải ma, vậy chuyện linh lực sẽ dễ như trở bàn tay, thế thì chắc cô cười đến chết luôn cũng nên.

Cô đang nói thì đầu bị gõ một cái, cô khẽ kêu “a”, tủi thân ôm đầu, ngước lên hỏi anh: “Anh làm gì thế?”

“Ai bảo em suốt ngày cứ nghĩ chuyện gì đâu, đã thế này rồi mà vẫn muốn đi kiếm chuyện à?”

Phó Vân Đình liếc cô: “Mau xuống giường, ra ngoài ăn sáng đi.”

Anh nói rồi cài khuy quân phục lại, quay người đi ra ngoài.

“Trước đây mở miệng ra là vợ ơi vợ à, giờ thì dữ với mình!” Nguyễn Tích Thời xoa đầu càm ràm nhưng nghe thấy có ăn nên vẫn nhanh nhẹn bước xuống giường.

Tối qua cô chưa ăn gì, lại phải vật vã lâu thế, bụng cô đã kêu réo từ lâu rồi.

Có vừa chạy từng bước nhỏ ra khỏi phòng Phó Vân Đình đã ngửi thấy mùi cháo thơm lừng gợi lên cơn thèm ăn.

Cô nuốt nước miếng, nhìn hai tô cháo nóng hổi mà Phó Vân Đìng bưng ra, trong tô cháo còn có khá nhiều đồ ăn, trông đầy ấp.

Nguyễn Tích Thời thử một miếng, phát hiện trong đó toàn là dược liệu bổ khí: “Nhà anh có người hầu biết nấu đồ bổ à?”

“Nhà tôi không có người hầu.” Phó Vân Đình húp một ngụm cháo, nói.

Không có người hầu?

Nguyễn Tích Thời ngây người, đến khi phản ứng lại thì trợn tròn mắt: “Thế tô cháo này là… Anh nấu à?”

Phó Vân Đình “ừ” một tiếng

Nguyễn Tích Thời nhìn Phó Vân Đình, bỗng cảm giác cháo trong miệng trở nên ngọt ngào.

Thế là bát cháo này do Phó Vân Đình đặc biệt nấu bồi bổ cho cô sao?

Đôi mắt cô cong cong thành vầng trăng khuyết: “Cháo này ngon cực kỳ!”

Chiếc thìa trong tay Phó Vân Đình khẽ khựng lại, ngước mắt lên liếc nhìn cô, thấy cô cười không thấy mắt đâu nữa thì khóe miệng bất giác cong nhẹ: “Ừm, trong bếp còn đấy.”

“Thế tôi ăn thêm bát nữa!”

Nguyễn Tích Thời húp ực ực hết cháo trong bát, lại đi lấy thêm một bát đầy ắp, ăn căng tròn cả bụng.
« Chương TrướcChương Tiếp »