Chương 53: Phó Vân Đình anh đừng đi.

Nguyễn Tích Thời có thể nghe thấy được tiếng tim thình thịch của mình bên tai, máu huyết cứ dâng trào trong l*иg ngực, cô thở hắt ra một hơi, quyết định tìm một nơi ít người chú ý để ngồi xuống.

Mặc dù vừa nãy lúc diệt con ma nam trong giấc mơ của Tống Ngọc Sương trông cô rất ngầu nhưng thực ra là cô suýt thì bị mê hoặc ở trong đó, linh lực của cô đã bị dao động lớn, thêm vào đó bước vào giấc mơ cũng mất kha khá linh lực, cô lại vừa tu luyện nên không chống đỡ được.

Cô vội nhắm mắt ngồi thiền điều hòa khí tức, dung hợp lại linh lực vừa lấy được từ con ma nam kia.

Vừa bình tĩnh lại thì cảnh tượng trong mơ cứ bất giác xuất hiện trong đầu cô.

Gương mặt đau thương khi gã hóa thành Phó Vân Đình cứ như liên tục phóng to trước mắt cô: "Lần này em đừng bỏ rơi anh nữa được không?"

"Em đã bỏ lại anh một lần rồi, đừng bỏ rơi anh thêm lần nữa..."

Ngón tay Nguyễn Tích Thời khẽ siết chặt.

Gương mặt anh và cảnh tượng đó cứ không ngừng biến đổi, cuối cùng biến thành Phó Vân Đình ôm xương cốt cô trong lòng, cẩn thận bảo vệ cô.

Anh ôm lấy xương cốt cô, cứ như nâng niu một báu vật trân quý.

"Em yên tâm, lần này anh sẽ không để em phải chịu nỗi đau khổ như thế nữa đâu" Cô nghe thấy Phó Vân Đình nói thế, sau đó anh dịu dàng đặt xương cốt cô xuống, đứng thẳng người dậy đi thẳng về phía trước.

Phía trước là giá xích tay.

Nguyễn Tích Thời hoảng hốt phản ứng lại, anh định làm gì thế!

"Đừng mà!"

Nguyễn Tích Thời cảm thấy cơ thể mình như bị một luồng sức mạnh trói chặt, cô liều mạng muốn thoát khỏi.

Cô không muốn thêm một lần nữa trơ mắt nhìn anh chết, bị từng nhát dao tùng xẻo, cô muốn cứu anh.

"Nguyễn Tích Thời?" Đột nhiên phía trước vang lên một giọng nói quen thuộc.

Cơ thể cô chợt cứng đờ.

"Này cô nhóc, em không sao chứ?" Giọng nói đó lại vang lên.

Là giọng của Phó Vân Đình!

Luồng sức mạnh trói buộc Nguyễn Tích Thời chợt biến mất, cô đột ngột mở mắt ra.

Gương mặt tuấn tú quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt cô.

Anh cong người, cúi thấp đầu nhìn cô.

Nguyễn Tích Thời hốt hoảng.

Không phải anh đã nghe lời tên thiên sư chết tiệt đó, bị xẻo thịt róc xương rồi sao?

"Phó Vân Đình, anh..." Cô chậm rì rì mở miệng, đôi mắt trong veo như thủy tinh cong cong nhìn chằm chằm anh.

Phó Vân Đình không nghe rõ cô đang nói gì, chỉ cảm thấy trạng thái của cô gái này không được ổn lắm.

Vừa nãy lúc ngồi trên xe, anh nhìn qua bên này thì thấy cô ngồi một mình ở đây, hai mắt nhắm chặt, không biết là đang làm gì.

Chẳng lẽ là gặp phải chuyện gì tà môn rồi sao?

Phó Vân Đình nghĩ thế nên bước đến muốn nghe cho rõ, không ngờ cô lại đột ngột vươn tay ra ôm chặt lấy eo anh.

Phó Vân Đình không ngờ cô lại bất chợt bổ nhào đến, thế nên cơ thể hơi loạng choạng, trong vô thức muốn kéo cô ra xem là có chuyện gì.

Không ngờ anh vừa kéo tay cô thì cô càng dùng sức ôm chặt anh hơn, cả người cứ như dán chặt vào lòng anh:

"Đừng! Anh đừng đi! Anh đừng tin ông ta!"

Giọng cô mang theo sự nức nở và tuyệt vọng, cánh tay định đẩy cô ra của Phó Vân Đình khựng lại.

"Anh đừng đi mà, Phó Vân Đình, anh đừng đi..." Anh chưa từng nghe một ai khóc tuyệt vọng đến nhường này, cứ như tim bị vỡ tan vậy, nghe đến nỗi không hiểu sao trong lòng anh cũng buồn bực vô duyên vô cớ.

Bàn tay to lớn của anh cứng đờ giữa không trung, sau đó đặt lên lưng cô: "Đừng khóc nữa."

"Phó Vân Đình, anh đừng đi..." Cô vẫn khóc, cả người run lên bần bật.

"Được, tôi không đi." Phó Vân Đình nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, đáp theo lời cô nói.

"Anh đừng tin ông ta..."

“Được tôi không tin ông ta, tôi chỉ tin em thôi."

“Phó Vân Đình anh đừng chết được không, em xin anh đấy, anh…đừng chết…” Nguyễn Tích Thời dùng hết tất cả sức lực bấu víu vào áo anh, nước mắt cứ tuôn như mưa.

"Tôi sẽ không chết đâu, mạng tôi lớn lắm, không ai gϊếŧ được tôi đâu!" Dù Phó Vân Đình không biết tại sao cô lại tự dưng nói ra những lời đó nhưng anh vẫn thuận theo cô.