Chương 51: Cá vàng lấp lánh

Cô nói xong thì buông tay, nhấc chân đá con ma nam ra xa.

Con ma nam lăn lộn trên đất la oai oái thêm hai tiếng, cơ thể đã bốc cháy, bị mấy tấm bùa bắt ma đốt cháy thành tro.

"Vẫn ngoan cường ra phết, lãng phí bao nhiêu là bùa bắt ma." Dù sao cũng là bùa vẽ bằng linh lực nên Nguyễn Tích Thời vẫn thấy rất tiếc.

Nhưng không bao lâu sau, cô đã cảm nhận được một luồng linh lực tiến vào trong người mình, chỉ là bây giờ cô không có thời gian để ngồi thiền điều chỉnh khí tức.

Cô nhớ lại chuyện Tể Tể dặn mình phải mau chóng rời khỏi đây, không được chậm trễ, thế nên cô bước đến nói với

Tống Ngọc Sương đang đần người ra: "Lần này đã giải quyết xong rồi, cô mau tỉnh lại đi."

"Hả, ừm."

Tống Ngọc Sương vội nhắm mắt lại: "Mình phải mau chóng tỉnh lại, tỉnh lại..."

Khóe miệng Nguyễn Tích Thời khẽ giật, một lúc sau, cảm giác trời đất xoay vần lại ập đến, trước mắt cô tối thui, đến khi cô mở mắt lại lần nữa đã quay trở lại trong phòng ngủ của Tống Ngọc Sương.

"Cô cũng được phết đấy, giải quyết rất nhanh gọn." Tể Tể lên tiếng, mặc dù nó không đi vào nhưng ở bên ngoài vẫn cảm nhận được linh lực nhập vào.

Nguyễn Tích Thời ngây người một lúc mới cúi thấp đầu "ừm" một tiếng.

Tể Tể không chú ý đến sự khác thường của cô, nó nói xong thì đi ngôi thiền luôn.

Nguyễn Tích Thời vẫn chưa kịp điều tức đã nghe thấy tiếng động từ trên giường truyền đến.

Tống Ngọc Sương ở trên giường ngồi dậy, đầu tiên là nhìn quanh căn phòng, sau khi xác định được mình đã quay về thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy nhìn sang Nguyễn Tích Thời: "Con ma trong mơ đã bị diệt trừ rồi sao? Sau này gã sẽ không xuất hiện nữa đúng không?"

"Yên tâm đi, không xuất hiện nữa đâu." Nguyễn Tích Thời nói chắc nịch: "Tôi đã xử lý gã rồi."

"Thế thật sự tốt quá!" Tống Ngọc Sương cảm kích nhìn Nguyễn Tích Thời: "Lần này may có cô, nếu không tôi không biết mình còn bị con ma này làm phiền bao lâu nữa!"

Cô ấy nói rồi lại lo lắng nhìn gương mặt hơi tái của Nguyễn Tích Thời: "Cô Nguyễn, sao trông sắc mặt của cô không được tốt lắm, cô có sao không?"

"Thế sao?" Nguyễn Tích Thời sờ mặt mình, miễn cưỡng nở một nụ cười: "Tôi không sao đâu, chắc là hao tổn chút linh lực nên hơi mệt thôi."

"Hôm nay vất vả cho cô quá, chữa xong cho mẹ tôi lại còn phải bắt ma giúp tôi, tôi không biết làm sao để cảm ơn cô nữa... À, đúng rồi!"

Tống Ngọc Sương nhớ ra gì đó nên tụt xuống giường, đi đến trước bàn trang điểm, mở ngăn kéo ở phía dưới, lấy ra hai con cá vàng rồi quay người bước đến nhét vào trong tay Nguyễn Tích Thời.

"Đây là thù lao mà tôi đã hứa, cô nhận lấy đi!"

Thấy hai con cá vàng nặng trĩu nằm trong lòng bàn tay mình, Nguyễn Tích Thời chợt cảm thấy bao mệt mỏi tan biến.

Không hổ là con gái của Tham Mưu Tống, vung tay cái là hai con cá vàng, hào phóng ghê!

"Cô còn muốn gì nữa thì cứ nói với tôi." Tống Ngọc Sương hào sảng nói.

Nguyễn Tích Thời nghĩ rồi nói: "Đúng là tôi có chuyện muốn nhờ cô. Nếu sau này cô gặp được ai hoặc nghe nói ai gặp bệnh kỳ lạ thì có thể giới thiệu giúp tôi được không?"

"Đương nhiên là được rồi." Tống Ngọc Sương đồng ý không chút do dự, lại tò mò hỏi: "Cô định sau này bắt ma mưu sinh sao?"

Nguyễn Tích Thời gật đầu: "Đúng là có ý đấy."

"Cô giỏi thật đấy, có thể tự mình kiếm được tiền!" Ánh mắt Tống Ngọc Sương thoáng tia khâm phục: "Sau này tôi sẽ để ý giúp cô."

Nguyễn Tích Thời cong môi: "Cảm ơn."

Trước đây cô đã từng nghe mẹ nói, mối làm ăn đều là do mình tự kiếm được, cũng như năm đó ông ngoại từ hai bàn tay trắng xây dựng nên ngân hàng Hưng Thịnh vậy, đều phải xuất phát từ việc tạo lập các mối quan hệ.

Tống Ngọc Sương chính là một mối quan hệ rất mạnh.

"Cô yên tâm, tôi sẽ khắc ghi trong lòng. Đi thôi, cha mẹ còn đang đợi chúng ta đấy." Tống Ngọc Sương thấy biểu cảm của cô thì nhoẻn miệng cười nói, kéo tay Nguyễn Tích Thời đi ra ngoài.

Họ trở về phòng của bà Tống, vừa đến đã thấy Tham Mưu Tống và quản gia đang đứng trước cửa phòng nói gì đó, khi thấy hai người họ đến mới dừng lại.

Quản gia cung kính hành lễ: "Cô cả, cô Nguyễn."

"Cha, mẹ đâu ạ?" Tống Ngọc Sương hỏi: "Sao cha lại ra đây?"

"Mẹ con đang ngủ rồi." Tham Mưu Tống nói xong thì nhìn qua Nguyễn Tích Thời: "Lần này may mà có cô Nguyễn, đã rất lâu rồi tôi chưa thấy vợ tôi ngủ ngon như vậy."