Chương 41: Tôi sẽ im lặng xem cô diễn.

Người Nguyễn Tích Thời cảm thấy lạnh.

Rượu vang đỏ bắn lên quần áo, để lại vết đỏ sậm.

“Ai da!”

Chương Vi che miệng kêu lên: “Xin lỗi Tích Thời, chị tưởng em đã cầm rồi nên buông tay, làm sao bây giờ?”

Nguyễn Tích Thời: “...” Tôi sẽ im lặng xem cô diễn.

Nhìn đôi mắt sáng rõ của Nguyễn Tích Thời, lòng Chương Vi trùng xuống, cô ta hỏi Tống Ngọc Sương: “Ngọc Sương, nhà cậu còn dư quần áo không, có thể cho em gái tớ mượn mặc không?”

“Tiểu Linh, dẫn cô Chương tới phòng khách thay đồ.” Tống Ngọc Sương bình tĩnh nói với người hầu bên cạnh.

“Tớ biết đường, tớ dẫn em ấy đi cho.” Chương Vi nói với người hầu: “Phiền cô lấy một bộ quần áo cho em gái tôi.”

Người làm nhìn Tống Ngọc Sương, Tống Ngọc Sương gật đầu mới lui ra ngoài.

“Tích Thời, đi thôi.” Chương Vi nói với Nguyễn Tích Thời.

Nguyễn Tích Thời nhìn cô ta, trên mặt Chương Vi là nụ cười dịu dàng, không nhìn ra được tâm tư.

Cô ta lại muốn làm gì nữa đây?

Nhưng quần áo Nguyễn Tích Thời đã ướt hết, còn là rượu vang đỏ, không thể không thay, chỉ có thể đi theo Chương Vi tới phòng khách.

Chương Vi khá quen thuộc với biệt thự nhà họ Tống, quen cửa quen nẻo đi tới hành lang.

Nhà họ Tống còn lớn hơn khi nhìn từ ngoài, có rất nhiều phòng dọc hành lang.

Nguyễn Tích Thời cố ý quan sát cẩn thận, xác định phương hướng Chương Vi đang dẫn cô đi đúng là phía Đông.

Nhưng cô cũng không có phớt lờ, chuyên chú phòng bị động tác của Chương Vi.

Song Chương Vi chỉ đi một mạch ở phía trước, không có hành động gì.

Đi được một đoạn đường, ngay từ đầu còn có thể trông thấy người hầu trong phủ, càng đi đi vào trong càng không nhìn thấy, chỉ có hai người hầu lẻ tẻ đi qua.

Nguyễn Tích Thời nghe được một người hầu trong đó nhỏ giọng oán trách, nào là "Lại làm bẩn nữa" "Phiền chết, không muốn dọn" "Làm sao lại đến phiên chúng ta chăm sóc bà ta chứ", đại loại là vậy.

Cô còn muốn nghe rõ ràng hơn, nhưng mà Chương Vi lại bước nhanh hơn, tại cửa một căn phòng dừng lại: "Chính là căn phòng này, chúng ta ở bên trong chờ Tiểu Linh đưa quần áo tới trước đi."

Cô ta nói rồi mở then cài cửa trên cửa.

Then cài cửa không có khóa lại, Chương Vi mở then cài cửa ra, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Nguyễn Tích Thời liếc mắt liền nhìn thấy đồ ăn bị đổ trên mặt đất.

Trên mặt đất phòng khách tại sao có thể có đồ ăn?

Trong phòng, dường như còn tỏa ra mùi thuốc Đông y.

Nguyễn Tích Thời nhận ra kỳ lạ, nhưng cô chưa kịp lui về sau, phía sau lưng đã bị đẩy mạnh một cái, hai chân lảo đảo bước đi vào!

"Ầm!"

Cửa thoắt cái đã đóng lại!

Then cài cửa kêu răng rắc biểu hiện đã bị khóa.

Chương Vi cười khẩy nhìn cửa phòng đóng chặt, đôi mắt lóe lên sự âm độc, quay người trở lại phòng tiệc.

"Em gái của cậu đâu?" Một bạn học hỏi: “Không phải cậu theo bạn ấy thay quần áo sao, sao một mình ngươi trở về rồi?"

"Em ấy nói đau bụng, đi vệ sinh rồi, tôi trở về trước." Chương Vi từ tốn nói, ánh mắt lại nhìn ra cửa, khóe miệng nhếch nhẹ nụ cười đắc ý.

Nguyễn Tích Thời, đắc tội nhà họ Tống, tôi xem cô còn làm sao để gả vào phủ Tổng Tư Lệnh!

...

Nguyễn Tích Thời bị Chương Vi đẩy vào phòng, lảo đảo đứng vững.

Cô ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một người phụ nữ tóc tai bù xù đang đứng trước cửa sổ.

Nơi này không phải phòng khách!

Nguyễn Tích Thời lập tức trở lại kéo cửa, nhưng mà cửa đã bị Chương Vi khóa.

Nghe được động tĩnh, người phụ nữ chậm rãi vừa quay đầu, dưới sợi tóc xốc xếch có thể thấy lờ mờ một khuôn mặt tái nhợt, còn có một đôi con ngươi tối tăm, đôi mắt đó đang nhìn xuyên sợi tóc nhìn chằm chằm cô.

Một cảm giác quỷ dị bừng lên, trái tim Nguyễn Tích Thời bỗng đập mạnh mấy lần.

Mặc dù không biết người phụ nữ trước mặt này là ai, nhưng Chương Vi nhốt cô trong phòng này, khẳng định là có nguyên nhân.

Nguyễn Tích Thời nuốt một ngụm nước bọt, dùng Âm Dương Nhãn nhìn một vòng trước, xác định trong phòng và người phụ nữ đều không có âm khí mới thử thăm dò giải thích: "À ừm... Thật có lỗi, cháu không phải cố ý xông vào phòng dì, cháu chỉ là bị ướt quần áo, cho nên muốn tìm phòng khách thay quần áo."

Người phụ nữ không hề nhúc nhích, cũng không nói gì.

Nguyễn Tích Thời chỉ có thể tiếp tục hỏi: "Dì ở trong phòng này sao, cửa phòng hình như bị khóa rồi, xin hỏi dì có chìa khoá hay không?"

Tiếng nói của cô còn chưa dứt, người phụ nữ đột nhiên đi về phía trước hai bước, trong miệng lẩm bẩm nói: "Con ơi... Con của tôi đâu?"