Chương 37: Sân sau có âm khí

Đám sương mù này bao trọn người Liễu Tương Tương, nhìn qua rất quỷ dị.

Nhưng Liễu Tương Tương như không phát hiện, bà ta cầm hai bộ đồ của Chương Vi, Chương Đình trong tay, ngoài ra còn mấy bộ đồ nhìn khá mới, dịu dàng nói: “Tích Thời, hôm nay xin lỗi con, không chọn được bộ đồ con thích. Đây là hai bộ đồ và mấy chiếc váy Vi Vi thích nhất, nếu con thích thì cứ cầm lấy cả đi.”

Bà ta nói như thể Nguyễn Tích Thời đang bắt bẻ bà ta, không hài lòng với quần áo bà ta chọn cho, còn muốn cướp quần áo chị em mình thích nhất.

Bà ta nghĩ khi Nguyễn Tích Thời trở lại đây, nhìn da mặt có vẻ mỏng, nghe lời nói như vậy chắc chắn sẽ ngượng không nhận đồ nữa.

Như vậy bà ta có thể đem đồ về cho hai đứa con gái, cũng không đắc tội lão gia.

Bà ta tính toán rất tốt, đáng tiếc mọi tâm tư của Nguyễn Tích Thời đều ở trên làn sương đen trên người bà ta nên chẳng chú ý Liễu Tương Tương nói gì, ồ một tiếng liền cầm tất cả quần áo: “Cảm ơn dì.”

Liễu Tương Tương: “...”

L*иg ngực bà ta bị đè nén, nụ cười trên mặt Liễu Tương Tương có chút không trụ nổi nữa: “Không có gì… Vậy con nghỉ ngơi sớm đi.”

Bà ta nói xong lại nhìn thoáng qua mấy bộ quần áo xa xỉ trong tay Nguyễn Tích Thời, tim đang chảy máu, tay nắm chặt thành nắm đấm, sắc mặt khó coi, xoay người rời đi.

Nguyễn Tích Thời nhìn bà ta rời đi, ngẫm lại vẫn cảm thấy không đúng lắm bèn gọi Tể Tể: “Tể Tể, luồng khí màu đen trên người bà ta là gì vậy?”

“Tôi đã nói rồi, đừng gọi tôi là Tể Tể!”

Tể Tể xuất hiện, gương mặt trắng bệch đỏ lên vì tức giận: “Cái tên đáng yêu như vậy sao mà xứng với sự anh dũng thông minh của ông đây chứ!”

“Tên tuổi đợi lát rồi nói, rốt cuộc bà ta có chuyện gì thế?”

Tể Tể: “ Đó là âm khí.”

“Đó chính là âm khí sao?” Nguyễn Tích Thời ngạc nhiên: “Tôi có thể thấy âm khí ư?”

“Ừm.” Tể Tể lẩm bẩm: “Tuổi của cô nhóc cô không lớn không ngờ cũng có chút thiên phú, có thể nhìn thấy âm khí nhanh như vậy!”

Hơn nữa nó có thể cảm nhận được, Nguyễn Tích Thời đã học được cách khống chế linh lực.

Quá thần tốc rồi!

Nó không nhịn được hỏi: “Cô nhóc, tổ tiên của cô thật sự không có ai theo nghề này đấy chứ?”

Nguyễn Tích Thời lắc đầu: “Không, ông ngoại tôi làm buôn bán, cha tôi… tên khốn đó cũng buôn bán, trong nhà thật sự không có ai làm nghề này.”

“Vậy thì lạ thật.” Tể Tể thì thầm.

“Ai da, cái này không quan trọng, quan trọng là sao trên người bà ta lại có âm khí, nó có mạnh không, tôi có thể hấp thụ âm khí đó không?” Nguyễn Tích Thời thiếu chút nữa đã bị Tể Tể chuyển chủ đề.

“Sao tôi biết được!” Tể Tể trợn mắt: “Cô đi hỏi không phải được rồi sao?”

“Cậu cảm thấy bà ta sẽ trả lời tôi sao?” Nguyễn Tích Thời tới đầu cầu thang, nhìn Liễu Tương Tương đang đi xuống cầu thang.

Bà ta không về phòng mình mà tới sân sau.

Nguyễn Tích Thời híp mắt.

Đã tối rồi, bà ta còn tới sân sau làm gì?

Hơn nữa sao trên người bà ta lại có âm khí nặng như vậy?

Chắc không phải bà ta đã làm ra chuyện gì đó gây hại cho đời đấy chứ?

Nguyễn Tích Thời suy nghĩ chốc lát rồi cũng xuống lầu, im lặng bám theo Liễu Tương Tương.

Nếu bà ta thật sự làm việc xấu, biết đâu có thể nắm thóp bà ta. Liễu Tương Tương đến sân sau, khắp nhà sau đều trồng hoa, người nhà họ Chương yêu tiền như mạng nhưng vẫn cố tỏ ra phong nhã, còn đặc biệt tìm thợ trồng hoa về để xây vườn hoa như vậy.

Ở giữa sân có một cái đình hóng gió, Nguyễn Tích Thời thấy Liễu Tương Tương đi vòng qua đình, nhưng lúc cô tới cái đình đó thì không thấy Liễu Tương Tương đâu nữa.

Nguyễn Tích Thời nhìn xung quanh một vòng: “Tể Tể, cậu có thấy bà ta không?”

“Đừng có việc gì cũng sai sử ông đây chứ!” Tể Tể tức giận đáp: “Hơn nữa ông đây đã nói rồi, đừng gọi tôi là Tể Tể.”

“Đây là lương thực của cậu đấy.” Nguyễn Tích Thời bình tĩnh hỏi: “Rốt cuộc cậu có nhìn thấy hay không?”

Nhắc tới lương thực, Tể Tể không nhịn được nuốt nước miếng: “Không thấy!”

“Kỳ lạ thật!” Nguyễn Tích Thời thì thầm: “Sao có thể biến mất trong nháy mắt thế.”

“Nhưng mà…” Tể Tể hít mũi: “Nơi này đúng là có một mùi kỳ lạ.”

“Mùi kỳ lạ?” Nguyễn Tích Thời nhìn tới nhìn lui nhưng trời đã sang đêm, sương mù lại dày, hơn nữa cô cũng chỉ vừa mới nắm được phương pháp sử dụng linh khí nên không thấy gì cả: “Ở đâu?”

“Khắp chỗ này đều có.” Tể Tể nói: “Nhưng ở phía trước có mùi nồng hơn.”

“Không nguy hiểm chứ?” Nguyễn Tích Thời xem xét phía trước.

“Ha, lá gan bé thế!” Tể Tể cười nhạo: “Cô như vậy thì sau này bắt ma thế nào?”

“Bắt ma cũng phải giữ mạng trước chứ, nếu không còn chưa bắt được ma thì mạng đã đi tong rồi!” Nguyễn Tích Thời móc lá bùa bắt ma từ trong ngực ra, cẩn thận tiến lên trước vài bước.

“Ai ở đó?” Phía sau bỗng truyền đến giọng nói lạnh như băng, ở nơi yên tĩnh tối thui này đã dọa cho Nguyễn Tích Thời sợ tới nhảy dựng lên.

Người Nguyễn Tích Thời run lên, cô xoay người, đồng thời ném bùa bắt ma về phía đối diện!

“Bịch.”

Lá bùa dán ở trên trán một người.

Nguyễn Tích Thời nhờ ánh trăng mà nhìn rõ gương mặt đối phương

“Cha?”