Chương 30

Ôn Du không khỏi cau mày.

Nàng không biết dùng đá lửa và hỏa liêm.

Có nhận ra, cũng chỉ là nhờ trước kia từng đọc sách mà thôi.

Trong sách viết rằng, phải dùng hỏa liêm gõ đá thì mới làm cháy bùi nhùi.

Ôn Du lôi từ đống củi ra một nắm cỏ khô, đặt lên đá lửa, dùng hỏa liêm thử gõ vài cái… nhưng ngoài việc khiến tay đau, chẳng có chút tia lửa nào bật ra.

Nàng nhìn chằm chằm vào mấy thứ kia trầm ngâm một lúc, rồi mang sang chính phòng.

Tiêu Lệ đang ngủ ngon, chợt nghe tiếng lạch cạch vang lên, cau mày mở mắt, thấy nữ tử kia ngồi xổm bên bếp lửa, cầm hỏa liêm gõ đá lửa, mà hướng và lực đều sai cả.

Bị phá mộng mấy lần, sắc mặt hắn chẳng dễ coi gì: “Ngươi đến đánh lửa cũng không biết sao?”

Đá lửa và hỏa liêm đều ở bếp, vậy mà nàng nhất quyết mang sang đây đánh, không thể không khiến người ta nghi ngờ nàng cố tình.

Thế nhưng nữ tử kia chỉ cúi đầu rụt vai, không nói gì, khiến hắn lại không sao nổi giận được.

Tiêu Lệ xoa mặt, đành chịu ngồi dậy, đưa tay cầm lấy hỏa liêm trong tay nàng. Nhưng vì suốt đêm chưa ngủ, mới chợp mắt lại bị đánh thức, cho nên tinh thần không tỉnh táo, lòng bàn tay không cẩn thận lướt qua mu bàn tay nàng.

Cảm giác trơn mịn lạnh lạnh đó lập tức khiến Tiêu Lệ tỉnh táo một nửa, mà nữ tử kia cũng như bị giật mình, tay lập tức rụt lại.

Tiêu Lệ cau mày muốn nói gì đó, nhưng lời ra đến miệng lại nuốt trở vào.

Vốn chỉ là vô ý, nói ra lại càng giống như chột dạ.

Hắn nhặt hỏa liêm, gõ lên đá lửa, tia lửa văng ra lập tức đốt cháy lớp cỏ khô bên dưới, rồi lại phủ lên ngọn lửa mấy mảnh vỏ tre khô, lửa bốc lên càng lúc càng mạnh.

Lòng bàn tay bị lửa sưởi ấm, nhưng cảm giác trơn mát kia vẫn còn đọng lại, khiến hắn không khỏi nhớ đến cảnh tuyết đọng hôm qua, khi nước tuyết tan theo kẽ tay nàng chảy xuống.

Bàn tay đó thực sự rất đẹp, đốt ngón tay thon dài, làn da mịn như sứ, gần như trong suốt, màu đỏ đông lạnh trên đầu ngón tay hòa với vết mẩn đỏ trên mu bàn tay, như lan tuyết phủ sương, lại như hồng mai chớm nụ.

Thế nhưng từ khớp xương đến gân mạch đều đang căng lên, nên cành lan kia có ý chí, hoa mai kia có xương cốt.

Vốn đã chẳng muốn tìm hiểu gì thêm về vẻ ngoài yếu đuối kia giấu cái gì, nhưng giờ phút này, đột nhiên lại nảy ra ý định bóc tách cái “ý lan” và “cốt mai” ấy.