Chương 29

Nhưng mấy việc này nàng chẳng tiện hỏi, chỉ nói: “Nhị gia thường phải đi thu nợ ban đêm sao?”

Tiêu Huệ Nương nói: “Không phải thu nợ, bên sòng bạc đêm không đóng cửa, sợ người ta làm loạn, nên phải có người thay nhau trông coi.”

Nghe bà nói vậy, Ôn Du đã hiểu rõ.

Tên lưu manh kia, đêm qua là tới sòng bạc canh gác.

Thảo nào hôm qua khi hắn nói tối không về, Tiêu Huệ Nương cũng chẳng hỏi han gì thêm, chỉ dặn hắn đi đường cẩn thận.

Nàng đang cúi đầu suy nghĩ, thì chợt nghe Tiêu Huệ Nương nói: “Ta phải ra ngoài một lát, hôm nay là phiên chợ, Lý Nhị Lang bán đồ đầu phố đi từ sáng sớm rồi, ta định mang mấy chiếc khăn tay này cho hắn mang đến Ngoã thị bán hộ, nhờ A Ngư nhóm cho nó cái bếp lửa.”

Nghe gọi tiểu danh, Ôn Du hoàn hồn, lúc này mới thấy Tiêu Huệ Nương còn xách một cái giỏ. Nàng lập tức gọi bà lại nói: “Đại nương chờ chút, hôm qua con cũng thêu được mấy chiếc, người mang đi cùng luôn ạ.”

Nói rồi nàng đặt chổi xuống, quay vào phòng, lúc ra tay cầm theo bảy tám chiếc khăn tay.

Tiêu Huệ Nương ngạc nhiên: “Con thêu nhiều vậy sao?”

Ôn Du nói: “Đa tạ đại nương cưu mang, con mới có nơi dung thân, thân này chẳng có gì, chỉ có chút tài thêu thùa là dùng được, muốn giúp đỡ đại nương đôi chút.”

Chuyện có thể nhanh chóng liên lạc được với thân tín hay không, nàng không dám lơi lỏng chút nào.

Tiêu Huệ Nương cảm động trong lòng, nắm tay nàng liên tục gọi: “Đứa nhỏ ngoan…”

Những chiếc khăn tay này, Ôn Du thêu gấp nên tất nhiên không được tinh tế như mọi khi, nhưng để bán ở nơi bình dân thì hoàn toàn đủ dùng, huống hồ đặc sắc lại nằm ở mẫu thêu.

Tiêu Huệ Nương xem sơ qua rồi cũng xếp cả vào giỏ mang đi.

Khi cánh cửa viện mở ra, bản lề phát ra tiếng “kẹt kẹt” nặng nề, trong nhà bỗng vang lên một giọng trầm khàn: “Nương đi đâu vậy?”

Trong nhà đột ngột có người lên tiếng khiến Ôn Du giật mình.

Nàng quay đầu lại thì thấy người vốn đang nằm trên ghế nhắm mắt ngủ đã tỉnh dậy.

Tiêu Huệ Nương ngoài cổng nói: “Ngủ thêm chút nữa đi, ta đi sang nhà Lý Nhị Lang một lát.”

Rồi cửa viện đóng lại, lại là một tiếng “kẹt” nặng nề.

Tiêu Lệ lúc này mới nằm xuống lần nữa.

Ôn Du lại thấy hơi bất ngờ. Thì ra tên lưu manh này leo tường vào, là sợ tiếng cửa đánh thức mẫu thân hắn?

Thật ra hắn cũng là người hiếu thảo.

Nàng thu hồi ánh mắt, nhớ đến lời dặn nhóm bếp lửa của Tiêu Huệ Nương, liền đi tới phòng bếp, nhưng tìm khắp cũng chẳng thấy hộp đánh lửa, chỉ ở lỗ trống dưới bếp phát hiện ra một viên đá đánh lửa và một cái hỏa liêm.