Nàng dí một ngón tay xuống lớp tuyết dày gần nửa thước kia, chợt nhớ hôm qua khi mình thức dậy, tuyết trong sân chỉ dày ở viền chum nước và tường viện, nền đất thì không có mấy, hẳn là có người đã quét dọn.
Giờ thì Tiêu Huệ Nương vẫn chưa dậy, tên lưu manh kia đêm qua cũng chưa về. Ôn Du đảo mắt nhìn quanh trong nhà, tìm được một cây chổi đặt sau cửa, liền quét lớp tuyết dày chặn ngay lối vào.
Lúc ấy, bên ngoài bức tường viện đột nhiên vang lên tiếng động lạ. Ôn Du chống chổi ngẩng đầu, liền thấy tên lưu manh kia từ ngoài nhảy vọt vào, thân pháp nhẹ nhàng như một con báo đi săn vừa về.
Thấy nàng, Tiêu Lệ cũng hơi ngẩn người, ánh mắt dừng lại nơi cây chổi trong tay nàng, liền nhíu mày, tiến lại gần, rút từ góc tường một cây chổi làm bằng cành trúc mảnh, ném cho nàng nói: “Quét sân thì dùng cái này.”
Ôn Du nhìn cây chổi trúc bị ném tới, không lên tiếng.
Trước kia nàng từng thấy những nha hoàn làm việc nặng trong vương phủ quét tuyết, trong tay cầm đúng là chổi làm từ sợi cọ.
Thế nên khi thấy cây chổi sợi cọ trong nhà, nàng mới không do dự mà lấy ra quét tuyết.
Cũng may tên lưu manh ấy hình như cũng chẳng có ý trách móc gì nhiều, chỉ nhấc chân vào nhà, trên đầu và vai phủ đầy tuyết mịn, gương mặt tuấn tú hiện rõ vẻ mỏi mệt, hắn lười biếng ném lại một câu: “Ta đi ngủ một lát, đừng gọi dậy ăn sáng.”
Ôn Du liền thấy hắn vào nhà, đi thẳng tới chiếc ghế nằm cạnh bếp lửa, kéo tấm chăn mỏng đắp lên người rồi ngủ luôn.
Có vẻ như cả đêm hắn không ngủ, chẳng biết đêm qua đi đâu.
Ôn Du quay đầu tiếp tục quét tuyết, nhưng động tác trong tay đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Không bao lâu sau, Tiêu Huệ Nương cũng dậy, thấy Tiêu Lệ gối đầu nghiêng ngủ trên ghế, liền nhặt tấm chăn rơi một nửa lên đắp lại cho hắn.
Tiêu Lệ ngủ rất say, không bị động tĩnh nhỏ đó làm tỉnh giấc. Đôi mày mắt vốn thường ngày hung dữ, giờ chỉ hơi cụp xuống, dường như trong mơ cũng chẳng vui vẻ gì.
Khi Tiêu Huệ Nương ra ngoài, Ôn Du khẽ nói: “Nhị gia mới về hồi sớm, nói muốn ngủ một chút, không cần chuẩn bị bữa sáng.”
Tiêu Huệ Nương khẽ thở dài nói: “Để nó nghỉ ngơi tử tế đi, trách ta liên lụy nó, nếu nó có được công việc đàng hoàng, thì đâu đến nỗi mấy hôm lại có đêm không về.”
Ôn Du không hiểu lắm lời này của Tiêu Huệ Nương. Là vì tiền công ở sòng bạc cao, mà bà lại cần tiền thuốc thang nên tên lưu manh kia mới phải đi làm? Hay là vì nguyên nhân nào đó, hắn chỉ có thể làm ở sòng bạc?