Chương 27

Tiêu Lệ nói: “Đông gia không cần giải thích nhiều, chuyện Trần Lại Tử là lỗi của ta. Đông gia cứ giao chức vị cho Vương Khánh là được.”

Đông gia lại nhìn thẳng hắn, nói: “Ai nói ta muốn giao cho hắn?”

Cả người ông ta ngả ra sau, nói tiếp: “Ngươi mới là người ta luôn xem trọng.”

Tiêu Lệ giương mắt nhìn thẳng.

Đông gia khẽ cười: “Ta có một việc, ngươi đi làm xong, chuyện Trần Lại Tử liền coi như xong, cũng tiện thể để ta xem lòng trung thành của ngươi thế nào.”

*

Hôm sau, Ôn Du ngáp dài bước ra khỏi phòng, dưới mắt còn hằn hai quầng xanh nhạt.

Từ sau khi biết căn phòng đó vốn là của tên lưu manh kia, đêm đến nàng nằm trên chiếc giường trải đệm rơm, gối đầu lên chiếc gối nhồi cám, đắp tấm chăn cũ kỹ, cảm giác không đâu vào đâu cũng thấy bất an.

Không phải vì gối chăn có mùi gì khó ngửi, mà là tuy Đại Lương phong tục cởi mở, cũng không cởi mở đến mức nam nữ chưa thành thân lại cùng dùng một chiếc chăn.

Ôn Du dĩ nhiên hiểu rõ tình huống này là đặc biệt, chẳng thể xét theo lệ thường.

Hôm ấy khi người môi giới đưa nàng đến thì cả người nàng đều nổi mẩn, lại bị cảm lạnh, sốt cao mãi không lui, tên lưu manh kia hẳn là không dám mạo hiểm để nàng ở chung phòng với mẫu thân hắn, nên mới sắp xếp như vậy.

Thế nhưng hiểu là một chuyện, còn có thể hoàn toàn không để tâm hay không lại là chuyện khác.

Chỉ là hiện giờ phong hàn của nàng vẫn chưa khỏi hẳn, vết mẩn trên người vẫn còn đỏ, không thể liều lĩnh mở miệng xin sang phòng Tiêu Huệ Nương ngủ chung.

Giữa mùa đông lạnh buốt, sau một đêm gió tuyết, băng treo nơi mái hiên có thể dài đến cả thước, Ôn Du lại từng bị đánh đến nửa sống nửa chết trong tay người môi giới, vừa mới từ quỷ môn quan trở về, quý mạng vô cùng, chẳng dám vì cái gọi là tiết hạnh mà cố chấp không chịu ngủ giường để rồi bị đông chết cả đêm.

Cho nên đêm đó nàng vẫn đắp chăn mà ngủ, chỉ là hương xà phòng vốn nhạt đến mức gần như không ngửi thấy trên chăn kia, bỗng như đậm lên, vương vấn bên mũi khiến nàng trằn trọc mất ngủ đến tận nửa đêm.

Mãi tới canh tư Ôn Du mới mơ màng thϊếp đi. Khi trời vừa hửng sáng, chẳng biết con gà nhà ai nuôi ở xa xa bắt đầu gáy vang.

Nàng cũng chẳng còn lòng dạ đâu mà ngủ tiếp, bèn khoác áo đứng dậy.

Đêm qua gió thổi vù vù suốt cả đêm. Ôn Du mở cửa chính ra, chỉ thấy tuyết đã dày đến mức suýt ngập qua bậc cửa, cả sân phủ một màu trắng xóa.