Chương 26

Dưới lầu náo loạn đến thế, Đông gia sao có thể bây giờ mới nghe thấy?

Không sớm ngăn cũng chẳng ngăn muộn, lại cứ phải đợi đến lúc hắn suýt nữa đánh cho đám lâu la của Vương Khánh nằm bò ra đất mới ra mặt, đây rõ ràng là để giữ thể diện cho Vương Khánh. Bằng không, sau này Vương Khánh còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở sòng bạc?

Đông gia mặc nhiên để mặc Vương Khánh bày ra trận thế này, vốn là muốn mượn tay gã ta dằn mặt hắn trước.

Bước lên tầng hai, ánh nhìn trầm tối trong đáy mắt Tiêu Lệ đều đã tan biến, ánh mắt ai gặp cũng mang ba phần tươi cười, vẫn là bộ dáng cà lơ phất phơ thường ngày.

Quản sự râu hình chữ bát dẫn hắn tới trước cửa một gian phòng nhã tĩnh, giơ tay gõ hai cái, cung kính nói: “Đông gia, người đã đến rồi.”

Bên trong truyền ra một giọng nói nho nhã: “Vào đi.”

Chưởng quầy mở cửa, ra hiệu cho Tiêu Lệ vào.

Tiêu Lệ nhấc chân bước vào, mặt mang theo vài phần giận dữ như cố kìm nén, mở miệng liền nói: “Đông gia, hôm nay ngài cũng thấy rồi, Vương Khánh dẫn đám người của hắn cứ nhằm vào ta.”

Chẳng có vẻ gì là muốn nuốt trôi chuyện vừa rồi coi như thiệt thòi.

Đông gia họ Hàn, là một nam nhân trung niên gầy gò khoảng hơn bốn mươi tuổi. Nghe hắn nói, vẫn chăm chú vào sổ sách, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ hỏi: “Ngươi chịu thiệt sao?”

Tiêu Lệ liền cười: “Làm sao có chuyện đó?”

Đông gia khi ấy mới nhấc mắt, chỉ tay về phía chiếc ghế tròn đối diện bàn nói: “Ngồi đi.”

Tiêu Lệ không khách sáo, sải bước ngồi phịch xuống.

Đông gia nói: “Năm ngươi mười lăm tuổi, theo Tống Khâm tới sòng bạc làm việc, nay cũng đã sáu năm, ngươi là người do Tống Khâm một tay đào tạo, xét về đánh đấm, cả sòng bạc này chẳng ai hơn được ngươi. Những năm qua làm việc cũng gọn ghẽ, nói đúng ra, sau khi Tống Khâm lui xuống, chức đầu lĩnh trống ra, ta nên giao cho ngươi.”

Nói đến đây, ông ta dừng một chút, nhìn Tiêu Lệ vài nhịp mới nói tiếp: “Nhưng Vương Khánh cũng là người lâu năm của sòng bạc. Trước kia bị Tống Khâm đè đầu, nay Tống Khâm rút rồi, nếu lại để một hậu sinh kém hắn cả một con giáp đè lên thì khó tránh khỏi hắn sẽ thấy bất công.”

Tiêu Lệ cười khẩy: “Bọn ta làm nghề này, chẳng phải đều dựa vào nắm đấm hay sao?”

Đông gia nói: “Nói vậy cũng đúng. Nếu ngươi cái gì cũng hơn hắn, hắn không phục thì thôi, nhưng đúng vào lúc này, hắn lại túm được chỗ sơ hở của ngươi. Giờ cả sòng bạc đều biết ngươi nhận lợi từ Trần Lại Tử, mới cố tình thả gã, nếu ta còn giao chức vị cho ngươi, thì sau này phong khí sòng bạc ra sao?”