Chương 24

Ôn Du bất giác quay lại nhìn chiếc ghế dựa bên bếp lửa.

Vậy, hai đêm vừa qua, tên lưu manh ấy đều ngủ tạm trên ghế đó sao?



Tiêu Lệ đến sòng bạc là đã gần giờ Thân, hắn đội nón mà vẫn bị gió thổi tuyết dính đầy cổ.

Gã đàn ông đang đứng ngoài vừa rang hạt dưa vừa tám chuyện, thấy hắn lập tức ném hạt dưa về khay, chạy lên đón: “Tiêu ca, huynh đến rồi!”

Tiêu Lệ tháo nón ném cho gã, đưa tay lau tuyết ở sau cổ rồi tiếp tục đi vào trong, hỏi: “Trong đó thế nào?”

Gã nọ lắc đầu, đảo mắt nhìn quanh rồi hạ thấp giọng nói: “Không ổn lắm, tên khốn Vương Khánh kia cứ đứng trước mặt Đông gia bôi nhọ huynh, nói huynh nhận hối lộ của Trần Lại Tử, mới cố tình thả gã ta đi. Ai mà chẳng biết tính toán trong bụng hắn, chẳng phải thấy Tống đại ca nhường chỗ đầu, hắn mới thừa cơ lấy chuyện Trần Lại Tử ra chèn ép, muốn tranh vị trí đó với huynh thôi!”

Tiêu Lệ khẽ cười khẩy: “Trong mắt hắn cũng chỉ có mỗi thứ đó.”

Sắc mặt gã nọ vẫn chẳng mấy tươi sáng, nói: “Nhưng đệ nhìn sắc mặt Đông gia cũng không ổn… vừa rồi còn gọi tiên sinh chưởng quỹ lên lầu.”

Tiêu Lệ nghe vậy liền hơi cau mày, gã nọ còn định nói gì thêm, hắn đã giơ tay ra hiệu ngừng lại.

Gã kia vừa ngẩng đầu đã thấy trước cửa đại sảnh, mấy tên đang tụ họp uống rượu chơi bài đột nhiên đồng loạt quay sang nhìn về phía họ.

Trong đó có một tên để râu ngắn, hắn ta đá bay cái ghế, khoanh tay đứng dậy, ánh mắt mang theo khıêυ khí©h nhìn chằm chằm Tiêu Lệ, đám lâu la phía sau cũng học theo đứng lên.

Không phải Vương Khánh thì là ai?

Gã nọ lập tức nhìn Tiêu Lệ bằng ánh mắt lo lắng, hạ giọng hỏi: “Đông gia vẫn đang ở trên lầu, hắn muốn làm gì?”

Tiêu Lệ không đáp, chỉ khi nhìn sang đối diện mới nhếch môi nở nụ cười bất cần quen thuộc: “Hôm nay tuyết lớn, ta thay Đông gia đi thu nợ, chạy ngược xuôi hơn nửa ngày, Khánh ca dẫn huynh đệ ngồi uống rượu trong lầu, không gió không lạnh, thật khiến người ta hâm mộ.”

Mặt Vương Khánh giật giật, gắng nén cơn giận, chỉ mỉa mai nói: “Ta biết tiểu lão đệ ngươi giỏi mồm mép lắm, nhưng chuyện ngươi nhận hối lộ thả Trần Lại Tử, là sự thật như đinh đóng cột rồi, giữ mồm miệng ấy lại mà đi giải thích với Đông gia đi!”

Tiêu Lệ cười lười nhác: “Tất nhiên ta sẽ giải thích rõ với Đông gia, cũng đỡ cho kẻ nào đó ở sau lưng thọc gậy bánh xe.”

“Ngươi!” Vương Khánh buông tay khỏi ngực, ánh mắt lộ vẻ hung dữ, đám lâu la phía sau cũng đều hầm hầm tức giận.