Tiêu Huệ Nương nhìn thân hình gầy gò vẫn lộ rõ dù mặc áo bông cũ của bà, trong lòng càng thêm xót xa, nói: “Đừng khách khí, ta đã bảo rồi, sau này cứ coi nơi này là nhà của mình.”
Tiêu Lệ vừa ăn vừa liếc nhìn nàng một cái, không nói gì.
Ăn cơm xong, Tiêu Huệ Nương lại uống một chén thuốc, cũng cảm thấy hơi mệt, bèn trở về phòng nghỉ ngơi.
Ôn Du nghe tiếng rửa chén bát truyền từ gian bếp, đứng bên bếp lửa suy nghĩ một lúc giữa việc tiếp tục thêu hay về phòng, cuối cùng bưng giỏ kim chỉ quay lại phòng mình.
Tiêu Lệ dọn dẹp xong bát đũa quay lại, thấy bên bếp lửa không còn ai, liền hơi nhướng mày.
Hắn đi tới cửa phòng Ôn Du, giơ tay gõ cửa.
Trong phòng ánh sáng mờ tối nên không tiện làm thêu, Ôn Du nhặt cây gậy đặt sát chân tường lên chống cửa sổ, gió lạnh lập tức tràn vào, tuyết phủ trên khung gỗ cũng ào ào rơi xuống.
Có lớp tuyết rơi trên mu bàn tay nàng. Năm ngón tay dài, mảnh dẻ, vết mẩn đỏ nhàn nhạt đọng lại trên đó tựa như cánh lan nhẹ mở, sắc trắng mịn như ngọc sứ, hoa tuyết phủ nửa vết mẩn… quả thực có thể gọi là “hồng mai phủ tuyết”.
Mu bàn tay lạnh buốt, nhưng Ôn Du lại không hất tuyết đi, chỉ lặng lẽ nhìn lên khoảng trời trắng xoá ngoài tường viện.
Nàng đã có nơi tạm dừng chân, cũng đã nghĩ ra cách liên lạc với thân tín.
Chỉ mong thân tín sau khi nhận được tín vật có thể mau chóng tìm đến. Nàng đã bị trì hoãn quá lâu trên đường, tình hình ở Phụng Dương vô cùng khẩn cấp, nàng phải mau chóng đến Nam Trần cầu viện binh.
Đúng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Ôn Du quay đầu lại, thoáng chần chừ rồi mới cất lời: “Mời vào.”
Người vén rèm đẩy cửa bước vào lại chính là gã lưu manh kia.
Hắn đứng ngược sáng, bóng người cao lớn gần như che khuất hết ánh sáng nơi cửa, cặp mắt ngước lên nhìn người đen thẳm như hắc diệu thạch.
Ôn Du gần như theo bản năng siết chặt toàn thân, tay đang tựa trên bậu cửa cũng vô thức siết lại thêm vài phần. Nhìn bề ngoài nàng yếu đuối, nhưng từng đốt xương, từng đường kinh mạch đều đang cưỡng ép duy trì thế cảnh giác.
Không khí trong phòng như thể hai mãnh thú chiếm núi làm vương bị ép buộc nhốt chung một chỗ.
Chỉ là một kẻ đang giả vờ yếu thế, kẻ còn lại thì từng bước thăm dò.
Ôn Du cố gắng khiến biểu cảm bản thân trông yếu ớt vô hại nhất có thể, dịu giọng hỏi: “Ngươi có gì căn dặn sao?”