Chương 20

Nói đến mức này, Tiêu Huệ Nương không tiện từ chối thêm, bà cười đáp ứng, xem lại chiếc khăn thêu của Ôn Du và nói: "Hoa văn thêu này đẹp lắm, ta chưa từng thấy qua."

Ôn Du đáp: "Đây là kiểu thêu đang thịnh hành ở Lạc Đô, có lẽ chưa truyền đến nơi này."

Khi nàng nói như vậy, ánh mắt Tiêu Huệ Nương càng sáng lên: "Vậy thì tốt quá, khăn thêu theo kiểu mới này, có dịp ra chợ chẳng mấy chốc sẽ bán hết. Chỉ là kiểu thêu đó, một khi bị người khác học được, chẳng bao lâu sau, khắp phố sẽ thấy những chiếc khăn kiểu này. Cuối cùng, vẫn phải dựa vào tay nghề thêu để tồn tại lâu dài."

Ôn Du nghe xong, ánh mắt hơi động, hỏi: "Khắp phố đều có sao?"

Tiêu Huệ Nương tưởng nàng không hiểu vấn đề, bèn giải thích: "Những mẫu thêu bán chạy, sao lại không bị các thợ thêu học theo chứ? Họ cũng sống nhờ vào nghề này mà."

Ôn Du cúi mắt, giọng nhẹ nhàng nói: "Vậy con sẽ thêu kiểu thịnh hành ở Lạc Đô."

Nàng vốn không biết làm sao để liên lạc với nhóm hầu cận, nhưng lời vô ý củaTiêu Huệ Nương lại khiến nàng tìm ra một phương án.

Nếu mẫu thêu thịnh hành có thể bị bắt chước khắp nơi, nàng có thể thay đổi một chút biểu tượng của tử sĩ Ôn thị lên trên chiếc khăn thêu, nhóm hầu cận của nàng sẽ nhận ra và biết rằng nàng đang ở đây.

Có được cách này rồi, Ôn Du chẳng còn để ý tới vết đau ở tay hay lời khuyên can của Tiêu Huệ Nương, lập tức ngồi xuống bên bếp lửa, tiếp tục thêu.

Lúc Tiêu Lệ bưng cơm canh đã nấu chín bước vào phòng, liền trông thấy nữ tử mà tên Trần Lại Tử giao lại cho hắn đang ngồi bên bếp lửa, đầu cũng không ngẩng lên, chỉ chuyên tâm thêu thùa.

Tiêu Lệ vô thức chau mày.

Là sợ hắn chê nàng lười biếng, nên vừa có thể xuống giường liền vội vàng tự tìm việc làm à?

Hắn tự nhận mình không phải người tốt lành gì, nhưng cũng chẳng đến mức khắc nghiệt thế này chứ?

Tiêu Lệ nghĩ đến mấy lần nàng nhìn hắn, ánh mắt cứ như đang nhìn thú dữ, dù trong lòng có hơi không vui, nhưng cũng không để tâm nhiều.

Sợ hắn, mới có thể dốc hết tinh thần chăm sóc tốt cho mẹ hắn, không nuôi dưỡng tâm tư nào khác… đây là chuyện tốt.

Có điều mỗi khi nhớ đến ánh mắt dữ dội của nàng lúc nhặt gạch đập vào đầu Trần Lại Tử, rồi lại nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn sợ sệt lúc này, hắn lại cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Ánh nhìn lẽ ra chỉ lướt qua kia, lại một lần nữa dừng lại trên người Ôn Du thêm mấy nhịp, sắc bén như muốn bóc trần sống lưng nàng, từ bên trong tìm tòi điều gì đó.