Chàng trai sợ hãi đến mức môi cũng bắt đầu run rẩy, trông như thể mình từng làm điều gì đó tổn thương đến cậu ấy vậy.
Tất Đạc tuy không dịu dàng với người khác, nhưng cũng không phải kiểu người tùy tiện nhằm vào ai hay chèn ép ai. Bên cạnh anh quả thật có kiểu người bạn như vậy, nhưng họ làm gì cũng đều có lý do, không phải vô cớ mà đến. Huống hồ gương mặt ngay trước mắt này, tuy đang sợ hãi anh, nhưng ngũ quan lại tinh tế, đường nét rõ ràng, là một kiểu người có ngoại hình cực kỳ nổi bật.
Tất Đạc là người có trí nhớ khá tốt. Nếu họ từng gặp nhau, chắc chắn anh sẽ nhận ra đối phương.
Nhưng dáng vẻ của cậu con trai này hoàn toàn xa lạ với anh.
Bạch Diêu cảm thấy tim mình gần như nhảy lên đến tận cổ họng, suýt nữa tưởng rằng giấc mơ và thực tế đã hòa vào nhau, cậu lại hôn Tất Đạc trong lễ cưới và nói ra những lời không nên nói. Khi Bạch Diêu gần như không thể thở được, cậu đột nhiên cảm nhận được sự xa lạ và nghi ngờ rõ ràng từ đôi mắt lạnh lùng của Tất Đạc, cậu lập tức nuốt nước bọt một cái, rồi hít sâu một hơi.
Đúng rồi, đó là mơ, vừa rồi chỉ là giấc mơ.
Mà nơi này là hai năm trước, cậu đã được tái sinh, cậu chưa trùng hợp nhìn thấy Tất Đạc trong ngày cưới, cũng chưa cưỡng hôn anh ấy.
Tất Đạc không quen biết ra cậu, cậu cũng không nên nhận ra Tất Đạc.
Họ cũng chưa từng qua lại ở tiệm cắt tóc, lần tiếp xúc duy nhất là đêm trước lễ cưới, và lầm tiếp theo là ngày cưới. Bạch Diêu cố gắng làm mình bình tĩnh lại, không giống nhau, bây giờ hoàn toàn khác biệt.
Chỉ là cậu vô tình gọi tên anh ấy, khiến anh ấy chú ý, nếu lại bịa ra lời dối trá nói không quen biết, ngược lại sẽ khiến Tất Đạc càng thêm nghi ngờ.
Bạch Diêu bị ánh mắt áp lực của Tất Đạc chiếm lấy, cậu có nên giải thích không?
Càng giải thích, càng lộ ra nhiều sơ hở.
"Xin lỗi." Bạch Diêu nhanh chóng thu lại vẻ mặt kinh ngạc, cậu quay người bước về phía cửa, tim đập nhanh, nhưng lại không thể chạy, chỉ có thể tăng tốc bước đi.
Khi cậu vừa bước ra khỏi cửa, một giọng nói trầm thấp có sức cuốn hút từ phía sau vang lên, Bạch Diêu đành phải dừng lại.
"Cậu... Biết tôi sao?"
Nếu chỉ biết tên, có lẽ Tất Đạc sẽ không tò mò, nhưng rõ ràng trong ánh mắt của cậu, không chỉ đơn giản là có quen biết, mà còn có sự sợ hãi, một nỗi sợ hãi như thể chỉ cần anh ấy nhúc nhích là sẽ lấy đi mạng sống của cậu.
Đây là lần đầu tiên Tất Đạc bị người ta nhìn bằng ánh mắt đầy sợ hãi đến mức tột cùng như vậy, anh cũng không biết sao lại thế này , trong lòng cảm thấy khó chịu không rõ, nhìn thấy cậu chàng đẹp trai sắp rời đi, anh liền gọi cậu lại.
Cơ thể mảnh khảnh ở cửa dừng lại, nhưng rõ ràng là trở nên cứng ngắc.
Tất Đạc bước tới phía trước hai bước, đứng ngay sau lưng Bạch Diêu.
"Chúng ta đã gặp nhau ở đâu?"
Và anh cũng muốn biết, anh đã làm gì với cậu.