Chương 30

Lúc này, Lục Tinh Hách mới nở nụ cười rạng rỡ, cậu mãn nguyện giúp chú gấu bông nhỏ của mình mặc quần áo vào. Cậu rất tỉ mỉ, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

"Còn giày nữa." Đoạn Dư Lạc ngồi trên nắp bồn cầu đung đưa chân, cậu bé muốn cởi đôi giày công chúa lấp lánh trên chân ra.

"Được." Lục Tinh Hách ngồi xổm xuống cởi giày cho cậu bé.

"Tinh Tinh à, thật ra đôi giày này cũng đẹp nhỉ, đúng không?" Đoạn Dư Lạc hỏi.

Lục Tinh Hách đặt đôi giày công chúa sang một bên, cậu nhìn đôi giày một cái, rồi nhìn lại Đoạn Dư Lạc: "Ừ, đẹp thật, nhưng cậu không thích đúng không?"

Đoạn Dư Lạc lắc đầu: "Tôi không thích."

Lục Tinh Hách đứng dậy đi rửa tay trước. Sau khi tay cậu đã rửa sạch, cậu mới nắm lấy tay của Đoạn Dư Lạc, đỡ cậu bé xuống khỏi bồn cầu: "Không thích là không thích, không ai có thể ép cậu. Sau này chúng ta phải dũng cảm nói ra điều mình không thích."

"Được! Tinh Tinh~" Đoạn Dư Lạc kéo dài giọng, mắt cậu bé cong cong vì cười. Cậu bé lắc lư đầu, nhảy chân sáo, trông có vẻ rất vui.

Lục Tinh Hách nắm bàn tay nhỏ nhắn trong tay rồi thầm nghĩ, mình sẽ không mua váy công chúa cho Tễ Tễ nữa, vì Tể Tể không thích.

Cậu thích Tể Tể vui vẻ.

"Các con, xuống ăn cơm thôi!"

Giọng dì giúp việc vang lên từ tầng dưới.

Màn đêm buông xuống, đèn trong vườn biệt thự sáng trưng.

Dưới sự mời gọi của các bậc phụ huynh, trước khi chia tay, bốn đứa trẻ trong nhà đã chụp chung một bức ảnh trên xích đu trong vườn. Đoạn Dư Lạc đã thay quần áo và Giang Niệm Kiều ngồi trên xích đu, Lục Tinh Hách và Lạc Dư Đoạn đứng hai bên xích đu.

"Không được không được, con muốn ôm Tinh Tinh." Đoạn Dư Lạc thấy bố sắp chụp ảnh, hai tay nhỏ của cậu bé vội vàng vẫy vẫy trong không trung, rồi cậu bé ôm lấy Lục Tinh Hách, người đang đứng bên cạnh: "Chụp như vậy thì con mới có thể ngắm mỗi ngày được."

Nói xong, cậu bé ghé sát tai Lục Tinh Hách nói nhỏ: "Tôi còn muốn ôm ngủ nữa, thế nên, hai đứa mình phải chụp cho đẹp nhé."

Lục Tinh Hách mặc kệ chú gấu bông nhỏ ôm mình, tuy trên mặt cậu không có nhiều biểu cảm nhưng khóe miệng cậu gần như sắp bay lên rồi.

Ông bố đang chụp ảnh: "..." Đúng là nhóc con hướng ngoại. Ông cười bất đắc dĩ: "Được rồi, nào."

Bức ảnh dừng lại ở khoảnh khắc nụ cười của bọn nhỏ rạng rỡ nhất.

Tuổi thơ đẹp nhất là có bạn bè đồng trang lứa bên cạnh và đó cũng người sẽ luôn đồng hành cùng bạn đến khi trưởng thành.

Clemens ghé sát vào xem bức ảnh do vợ mình, Lục Tinh chụp. Khi ông thấy con trai mình cứ nhìn chằm chằm vào Tể Tể thì không nhịn được hỏi bố Đoạn Dịch Chu bên cạnh: "Đoạn tổng, con trai ông thích con trai tôi như vậy, hay chúng ta hứa hôn cho hai đứa đi?"

Bố Đoạn Dịch Chu cười: "Chuyện này vẫn nên để chúng lớn lên rồi tự quyết định, bây giờ tình cảm của hai đứa rất tốt, nhưng khi chúng lớn lên, chưa chắc Tể Tể đã chọn Tinh Tinh."

"Con trai tôi rất chung tình." Clemens gật đầu, không phủ nhận câu nói này: "Nó đã thích thứ gì thì sẽ thích đến cùng."

"Con người luôn luôn trưởng thành, tương lai như thế nào vẫn phải xem chúng nó. Người làm cha mẹ như chúng ta thì đừng lo lắng quá nhiều." Bố Đoạn Dịch Chu vỗ vai người bạn hợp tác của mình: "Thay vì nghĩ đến chuyện hứa hôn, không bằng ông hãy giao phương án khu đất thương mại đó cho tôi sớm đi."

"Đúng là người cuồng công việc." Clemens lắc đầu bất lực.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, một năm lại trôi qua.

Do sự hợp tác kinh doanh chặt chẽ của hai gia đình, mặc dù không còn gặp nhau hàng ngày như trước, nhưng cứ hai tháng họ lại có thể gặp nhau một lần.

Mỗi lần gặp nhau, Đoạn Dư Lạc và Lục Tinh Hách nhất định phải dính lấy nhau, bất chấp tất cả, trước tiên phải chơi trò biến hình Ultraman, sau đó lại cọ cọ ngửi ngửi nhau như hai chú cún con, rồi thì nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ chuyện bùn đất đến chuyện vũ trụ.

Cũng có thể chơi với một chiếc lá cả ngày.

Cuối cùng đến lúc chia tay lại buồn bã rơi nước mắt, như thể sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, người lớn đứng bên cạnh nhìn thấy cũng thấy thú vị, sao hai đứa nhỏ này cứ như đang diễn phim truyền hình vậy, cũng cảm thán tình cảm của hai đứa thật sự tốt hơn tưởng tượng.

Rất ít khi cãi nhau, cho dù có mâu thuẫn nhỏ cũng sẽ giải quyết ngay tại chỗ, cũng không tiếc lời khen ngợi đối phương, hơn nữa hai đứa nhỏ ở bên nhau tâm trạng đều rất ổn định và vui vẻ.

Chẳng mấy chốc, Đoạn Dư Lạc đã nghe được một tin rất vui.

Đó là cậu bé sắp được về nước!

"Hoan hô!"

Vừa tan học mẫu giáo, Đoạn Dư Lạc đang nắm tay anh trai Lạc Dư Đoạn ngoan ngoãn đi về nhà, thì nghe thấy bố nói câu này ở cửa nhà, liền nhảy cẫng lên, ôm lấy cánh tay anh trai: "Cuối cùng em cũng có thể gặp Tinh Tinh mỗi ngày rồi!"

Người anh trai bị kéo nhảy: "…" Cậu ấy không muốn nhảy có được không.

Cuối cùng vẫn bị em trai ép nhảy cùng.

Lý do về nước là vì bố Lạc Tụng Nhiên mang thai em bé thứ hai, và sắp tới còn có buổi biểu diễn violin vòng quanh thế giới, hai đứa nhỏ có thể sẽ khó chăm sóc, nên nghĩ đến việc về nước học hết học kỳ cuối của lớp lớn, nhờ người nhà giúp đỡ chăm sóc hai đứa nhỏ này.

Vì vậy, Đoạn Dư Lạc giữ bí mật này, mỗi ngày đều mong chờ kỳ nghỉ đông đến nhanh, muốn về nước tạo bất ngờ cho Lục Tinh Hách.