Mười phút sau.
Trong phòng trẻ em trên lầu.
"Nhìn xem, có phải rất đẹp không~"
Trước gương, Đoạn Dư Lạc nhìn mình trong gương đang mặc váy công chúa, nhìn một lúc, như thể cậu bé đã không thể nhận ra chính mình nữa.
Đây là một chiếc váy công chúa ren màu trắng tinh khôi, trên váy có đính những viên ngọc trai lấp lánh, là kiểu dáng mà các bé gái rất thích, nhưng đối với con trai thì không mấy hấp dẫn.
Nhưng lại khiến Lục Tinh Hách đứng bên cạnh ngẩn người.
Giang Niệm Kiều chọc chọc vào má anh họ Đoạn Dư Lạc, cô bé còn đeo chiếc bờm ngọc trai lên đầu cậu bé: "Em đã nói rồi mà, siêu đẹp!"
Đoạn Dư Lạc nghi ngờ trước những lời khen đẹp này. Cậu bé nửa tin nửa ngờ xoay người trước gương rồi ngắm nghía bản thân trong gương với vẻ mặt khó xử: "Đẹp chỗ nào chứ?" Cậu bé lại xoay người cho Lục Tinh Hách xem: "Tinh Tinh, tôi có đẹp không?"
Con trai sao lại mặc váy chứ?
Lục Tinh Hách nhìn cậu bé chăm chú. Cậu không ngờ chú gấu bông nhỏ của mình mặc váy vào lại giống búp bê đến vậy, hai mắt cậu sáng lên, rồi cậu thành thật nói: "Rất đẹp."
Hóa ra con trai cũng có thể mặc váy, mặc vào còn đẹp như vậy.
Vậy lần sau cậu có thể tặng váy cho Tể Tể không?
Đoạn Dư Lạc không tin, cậu bé ghé sát vào gương soi mình lần nữa. Cậu bé lẩm bẩm: "Không đẹp mà."
Vừa dứt lời, trong gương lại xuất hiện thêm một người.
"Tôi thấy Đoạn Dư Lạc là bạn nhỏ đẹp nhất thế giới." Lục Tinh Hách cúi người, ghé sát vào tai Đoạn Dư Lạc nhỏ giọng bí mật nói: "Tể Tể, trong thế giới của tôi, cậu người đẹp nhất."
Đứa trẻ nào mà chẳng thích được khen, Đoạn Dư Lạc cũng không ngoại lệ.
"Vậy, được rồi." Đoạn Dư Lạc hơi ngẩng cằm, giờ đây, trông cậu bé thật sự rất giống một nàng công chúa kiêu ngạo: "Vậy tôi chơi với các cậu một chút vậy, chỉ một chút thôi đấy."
Sau đó, cậu bé ngoan ngoãn chơi trò búp bê Barbie cùng hai người họ, công chúa của ngày hôm nay chính là cậu bé Đoạn Dư Lạc.
Và thế là, những chuyện tiếp theo đã diễn ra.
"Lục Tinh Hách, công chúa khát nước rồi."
"Được, tôi đi lấy ngay."
"Lục Tinh Hách, công chúa đói bụng rồi."
"Tôi đi lấy đồ ăn ngon cho cậu ngay."
"Lục Tinh Hách, đầu công chúa ngứa."
"Được, tôi gãi cho cậu, lực thế này được chưa, thưa công chúa?"
"Rất tốt, lát nữa công chúa sẽ thưởng cho cậu một miếng dán đá quý!"
Giang Niệm Kiều nhìn hai người họ chơi còn hăng say hơn cả mình. Cô bé tò mò ghé sát vào tai anh họ Lạc Dư Đoạn: "Anh ơi, Lục Tinh Hách đó là bạn tốt của Tể Tể ở Hoa Hạ sao?"
Lạc Dư Đoạn đã sớm quen rồi. Lục Tinh Hách có thể bay từ Hoa Hạ sang nước M vì lo lắng cho chim nhỏ của em trai cậu ấy thì chuyện cậu làm hiệp sĩ cho công chúa có khó khăn gì đâu:
"Ừ, Tể Tể rất thích Lục Tinh Hách."
Không lâu sau, mặt của Lục Tinh Hách và Lạc Dư Đoạn đều bị dán đầy sticker kim cương của búp bê Barbie. Cả hai bị Đoạn Dư Lạc và Giang Niệm Kiều chơi đùa đến mức không có cách nào phản kháng, ai bảo họ không biết làm nũng chứ.
Thế nhưng, không có đứa em trai em gái nào lại không biết làm nũng.
Chơi một lúc, nhân lúc anh trai và em họ đang chơi cùng nhau, Đoạn Dư Lạc chạy đi vệ sinh.
Cậu bé níu lấy bồn rửa tay, bước lên chiếc ghế nhỏ được đặt ở bên cạnh để đứng cao hơn, cậu bé soi mình trong gương. Ừm, bây giờ cậu bé vẫn đang mặc váy công chúa, hình như, cậu bé thật sự rất đẹp.
Nhưng mà...
Lúc này ở trong gương, cậu bé xinh xắn cúi đầu, vẻ mặt hơi buồn bã.
"Xin lỗi."
Đoạn Dư Lạc đang phân vân có nên cởi váy ra không thì nghe thấy giọng Lục Tinh Hách vang lên từ phía sau. Khi nghe thấy cậu nói xin lỗi thì cậu bé quay đầu lại nhìn cậu với vẻ mặt khó hiểu.
"Hả?"
"Cậu không thích mặc váy phải không?" Lục Tinh Hách đi đến bên cạnh Đoạn Dư Lạc. Cậu bé đang đứng trên ghế nên cậu phải ngẩng đầu lên nhìn Đoạn Dư Lạc: "Vậy cậu cởi ra đi."
"Nhưng cậu nói mình mặc váy đẹp mà." Đoạn Dư Lạc cúi đầu nắm lấy vạt váy, cậu bé sờ chiếc váy xinh đẹp rồi lẩm bẩm.
"Nhưng cậu không vui." Lục Tinh Hách nắm lấy tay cậu bé, giọng nói non nớt của cậu đầy sự nghiêm túc: "So với váy, tôi thích cậu vui vẻ hơn."
Mắt Đoạn Dư Lạc sáng lên ngay lập tức, cậu bé vội vàng kéo chiếc nơ trước ngực xuống: "Vậy tôi cởi ra nhé! Cậu mau đến giúp tôi, giúp tôi cởi ra đi! Tôi muốn làm soái ca!"
Lục Tinh Hách gật đầu: "Ừ."
Chú gấu bông nhỏ của cậu không thể buồn bã được. Dù cậu thấy đẹp đến đâu cũng không được làm Đoạn Dư Lạc thấy không vui.
Vì vậy, dưới sự giúp đỡ của Lục Tinh Hách, Đoạn Dư Lạc đã cởi chiếc váy trên người ra. Cậu bé suýt chút nữa chỉ mặc mỗi qυầи ɭóŧ chạy ra ngoài lấy quần áo khác để mặc, cuối cùng, cậu bé bị Lục Tinh Hách ngăn lại. Cậu bé chỉ đành ngồi trên nắp bồn cầu đung đưa chân chờ cậu lấy quần áo đến.
Một lúc sau, Lục Tinh Hách cầm quần yếm và áo đến cho cậu bé.
Đoạn Dư Lạc biết mình đã lớn, có thể tự mặc quần áo nên cậu bé đưa tay định lấy quần áo trên tay Lục Tinh Hách đi.
"Tôi giúp cậu mặc." Lục Tinh Hách cầm quần áo, cúi đầu hỏi ý kiến cậu: "Được không Tể Tể?"
Đoạn Dư Lạc nghiêng đầu suy nghĩ một chút, chủ yếu là nhớ đến lời bố nói. Sau đó cậu bé trả lời rất nghiêm túc: "Nhưng mà, bố đã nói việc của mình phải tự làm. Hơn nữa, tôi biết cách tự mặc quần áo rồi."
Lục Tinh Hách nghe vậy thì hơi thất vọng, cậu cúi đầu nhưng tay vẫn nắm chặt quần áo.
"Thôi được rồi, được rồi." Đoạn Dư Lạc vẫy tay với Lục Tinh Hách, cậu bé ghé sát vào cậu cười cong cả mắt: "Tôi rất cần Tinh Tinh mà, đúng không?"