- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Tên Alpha Này Rất Yêu Vợ
- Chương 28
Tên Alpha Này Rất Yêu Vợ
Chương 28
Kế bên cửa sổ sát đất ở trong phòng khách, ba Lạc Tụng Nhiên và mẹ của Lục Tinh Hách, Lục Tinh, đang thảo luận về triển lãm tranh.
Trước bếp nướng, anh trai Lạc Dư Đoạn đang nướng BBQ cùng bố và chú Clemens. Dù cậu ấy mới năm tuổi nhưng với chiều cao được di truyền hoàn toàn từ bố, cậu ấy chỉ cần đứng trên ghế nhỏ là có thể dễ dàng giúp mọi người nướng đồ ăn.
Clemens thấy người anh trai trong cặp song sinh tính cách trầm ổn như vậy, cũng không thích chơi cùng hai đứa nhỏ kia thì hỏi: "Tiểu Lạc Dư, sao cháu không thích chơi cùng bọn họ vậy?"
Anh trai Lạc Dư Đoạn nghe chú Clemens hỏi vậy, cậu ấy suy nghĩ một chút rồi không biết có nên nói hay không. Cuối cùng cậu ấy nói: "Để cháu suy nghĩ đã."
Clemens không nhịn được cười: "Có phải vì Lục Tinh Hách quá bám Tể Tể nên cháu không thích chơi với thằng bé không?"
Anh trai Lạc Dư Đoạn lắc đầu.
"Vậy là vì sao?"
"Cháu sợ chơi cùng bọn họ thì người ta sẽ tưởng cháu quen biết bọn họ."
Bố lớn và Clemens: "?"
Anh trai Lạc Dư Đoạn: "Bọn họ lúc nào cũng đột nhiên biến hình, cháu đứng bên cạnh thấy rất ngại. Cháu không thích Ultraman cho lắm."
Clemens mỉm cười hỏi: "Vậy Dư Đoạn của chúng ta thích gì?"
"Cháu thích heo Peppa." Anh trai Lạc Dư Đoạn nói xong thì cúi đầu, tai cũng đỏ lên rồi ngại ngùng cười.
Hai người bố nghe câu này đều không nhịn được cười thành tiếng. Cặp song sinh đúng là mỗi đứa mỗi vẻ đáng yêu khác nhau mà.
Khu vườn tràn ngập tiếng cười vui vẻ.
Đúng lúc này, hai người đàn ông có ngoại hình nổi bật dắt tay một bé gái xinh xắn mặc váy công chúa bước vào.
Đoạn Dư Lạc đang vui vẻ đu xích đu, khi cậu bé thấy ai đó đến thì sợ hãi rồi ôm chầm lấy Lục Tinh Hách. Cậu bé nhỏ giọng nói: "Tinh Tinh, em ấy đến rồi!"
Cô bé vừa nhìn thấy Đoạn Dư Lạc đã cười rạng rỡ, chạy thẳng đến chỗ cậu: "Hi, anh trai đáng yêu của em~"
Lục Tinh Hách thấy Đoạn Dư Lạc sợ hãi ôm chặt lấy mình, cậu theo bản năng che chở cho cậu bé. Sau đó, cậu thấy một cô bé chạy đến trước mặt họ, còn đưa tay kéo vạt áo Đoạn Dư Lạc. Cậu dùng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nghiêm túc của mình mà hỏi cô bé đang đứng trước mặt bằng tiếng Anh: "Cậu là ai?"
"Em ấy chính là Giang Niệm Kiều." Tuy Đoạn Dư Lạc đang trốn trong lòng bạn tốt nhưng cậu bé vẫn ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: "Cậu đừng chọc em ấy, em ấy hung dữ lắm, tôi không muốn chơi với em ấy."
"Tôi tên là Charlotte, cậu có thể gọi tôi là Giang Niệm Kiều." Giang Niệm Kiều trả lời Lục Tinh Hách bằng tiếng Anh lưu loát, dù sao cô bé cũng là đứa trẻ lớn lên ở nước ngoài. Cô bé thấy Đoạn Dư Lạc trốn trong lòng cậu con lai này thì hơi khó chịu: "Cậu là ai?"
Giọng điệu này khiến bản năng bảo vệ Đoạn Dư Lạc của Lục Tinh Hách dâng đến cực điểm. Cậu đứng dậy, che chắn cho Đoạn Dư Lạc ở phía sau: "Tôi tên là Bennett."
Giang Niệm Kiều thấy Đoạn Dư Lạc trốn sau lưng cậu thì hơi bĩu môi không vui: "Jacob, sao anh lại trốn sau lưng cậu ấy?"
Jacob là tên tiếng Anh của Đoạn Dư Lạc.
Đoạn Dư Lạc như chú đà điểu con trốn sau lưng Lục Tinh Hách, thân hình nhỏ bé của cậu bé được Lục Tinh Hách che chắn kín mít. Cậu bé dè dặt thò đầu ra nhìn Giang Niệm Kiều: "Anh sợ em lại đυ.ng trúng chim nhỏ của anh. Anh không thể sống thiếu chim nhỏ được."
"Em không làm vậy đâu!" Giang Niệm Kiều đưa tay định kéo Đoạn Dư Lạc, nhưng tay cô bé bị một bàn tay khác chặn lại.
Lục Tinh Hách chặn tay Giang Niệm Kiều lại. Vẻ mặt cậu rất nghiêm túc, cộng thêm chiều cao của mình, khi cậu không cười trông khá hung dữ: "Cậu không thể ép người khác làm điều họ không muốn. Tễ Tễ không muốn chơi với cậu."
Giang Niệm Kiều rụt tay lại, cô bé khoanh tay hừ nhẹ. Lúc này, trông cô bé giống một nàng công chúa nhỏ: "Tôi là em họ của anh ấy, sao anh ấy lại không muốn chơi với tôi chứ? Vậy còn cậu, cậu là ai?"
Lục Tinh Hách nghiêm túc nói: "Tôi là Ultraman của cậu ấy, cậu bắt nạt cậu ấy thì mình phải bảo vệ cậu ấy."
Đoạn Dư Lạc nghe câu trả lời này thì hai mắt sáng rực lên, khi nhìn Lục Tinh Hách, đôi mắt của cậu bé chứa đầy sự sùng bái. Sau đó, cậu bé cũng không còn sợ Giang Niệm Kiều nữa, cậu bé nhảy ra rồi chống nạnh: "Đúng vậy, anh có Ultraman bảo vệ rồi, anh không sợ em nữa! Em không thể làm chim nhỏ của anh bị thương nữa!"
Anh trai Lạc Dư Đoạn ở bên cạnh đang lặng lẽ cúi đầu nướng thịt: "..."
Cứ coi như cậu ấy không quen biết bọn họ đi, cậu ấy chỉ là một người nướng thịt mà thôi.
Vẫn là heo Peppa đáng yêu hơn.
"Anh ấy phải chơi trò búp bê Barbie với tôi!"
"Cậu ấy không thích búp bê Barbie, cậu ấy thích Ultraman."
"Nhưng anh ấy trông giống búp bê Barbie mà! Để anh ấy mặc váy của tôi sẽ trông rất đẹp, rất giống công chúa luôn. Biết đâu lại rất hợp với anh ấy thì sao? Hơn nữa, cậu chưa thử thì sao biết được?"
"... Tể Tể là con trai, không thể mặc váy."
"Ai nói con trai thì không được mặc váy chứ? Anh ấy muốn mặc gì thì mặc, ai quy định chứ?"
"Hình như, cũng đúng."
Đoạn Dư Lạc đang mong chờ Lục Tinh Hách giúp mình dạy dỗ Giang Niệm Kiều lại nghe thấy câu này thì ngẩn người.
Hả?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé sắp khóc vì tủi thân rồi. Cậu bé đưa tay nắm lấy vạt áo Lục Tinh Hách rồi lay lay.
Lục Tinh Hách suy nghĩ một chút rồi nắm lấy tay Đoạn Dư Lạc đang đứng bên cạnh: "Tể Tể à, hình như thật sự không có ai nói rằng, con trai thì không được phép mặc váy. Cậu có muốn mặc thử không?"
Mặt của Đoạn Dư Lạc đã nhăn nhó thành quả mướp đắng: "..." Bảo là đến bảo vệ cậu bé mà, sao Lục Tinh Hách lại về phe Giang Niệm Kiều rồi?
Cậu bé quay đầu bỏ chạy. Cậu bé không thèm mặc váy đâu!
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Đô Thị
- Tên Alpha Này Rất Yêu Vợ
- Chương 28