Màn đêm buông xuống, máy bay xuyên qua tầng mây để tiến gần đến nước M ở bên kia đại dương, chỉ để xem tình trạng chim nhỏ của bạn tốt như thế nào rồi.
Quả thật là quan tâm chu đáo, lại còn long trọng.
Do múi giờ giữa Hoa Hạ và nước M lệch gần mười hai tiếng, cho nên, lúc này đang là rạng sáng ở nước M, cậu bé Đoạn Dư Lạc đang chìm vào giấc ngủ không hề hay biết, người bạn tốt mà cậu bé ngày đêm mong nhớ sắp đến thăm cậu bé.
Chỉ để quan tâm chim nhỏ của cậu bé.
Buổi sáng, ánh nắng dịu dàng chiếu vào phòng, những chú chim nhỏ bay vào ban công và vỗ cánh hót líu lo. Còn trên giường cạnh cửa sổ sát đất, bên trong chăn hơi nhô lên có một cậu bé đang ngủ say đến nỗi chổng mông lên trời.
Còn bên cạnh giường, một cậu con lai đẹp trai đang ngồi ở đó. Hai tay cậu chống cằm, chăm chú nhìn người bạn tốt đang ngủ say sưa của mình, vì nằm sấp nên má cậu bé phồng lên do áp vào gối, hàng mi dài cong vυ"t ngoan ngoãn phủ trên mí mắt, khóe miệng cậu bé còn có vết nước đáng ngờ. Thi thoảng cậu bé còn mấp máy môi, trông đáng yêu vô cùng.
Cậu đang mong chờ khoảnh khắc bạn tốt mở mắt ra.
Chíp chíp...
Những chú chim nhỏ lại bắt đầu gõ cửa sổ để đánh thức Đoạn Dư Lạc, người đang chìm trong giấc mơ đẹp tỉnh dậy.
"... Ưm, chim chóc thật phiền phức." Đoạn Dư Lạc khẽ mở đôi mắt đang mơ màng mình ra rồi lẩm bẩm.
Giây tiếp theo, vẻ mặt cậu bé ngẩn ra.
Cậu bé ngơ ngác nhìn Lục Tinh Hách đang ngồi bên giường, cơn buồn ngủ của cậu bé cũng tan biến ngay lập tức. Cậu bé cứ ngỡ mình đang mơ nên vội vàng vùi mặt vào gối, rồi lại ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt. Trong mắt cậu bé vẫn còn chút không dám tin nên cậu bé lại úp mặt vào gối, rồi lại nhanh chóng ngẩng đầu lên.
Lục Tinh Hách vẫn đang ngồi bên giường nhìn cậu bế.
Hình như không phải là mơ.
"Thật sự là Tinh Tinh của mình sao?" Đoạn Dư Lạc vội vàng lau nước miếng. Cậu bé kích động bò dậy ôm chầm lấy Lục Tinh Hách, cậu bé ôm được người rồi mới cảm nhận được sự chân thật: "Thật sự là cậu kìa! Sao cậu lại đến đây vậy?"
Lục Tinh Hách bị chú gấu bông nhỏ mà cậu yêu quý nhất nhào vào lòng khiến cậu suýt chút nữa thì ngã nhưng cậu vẫn vững vàng ôm lấy cậu bé. Ngay khi cậu ôm cả người Đoạn Dư Lạc vào lòng, cảm giác buồn bã vì hai tháng không gặp cậu bé của cậu đã được lấp đầy ngay lập tức.
"Thật đó, tôi đến thăm cậu đây."
"Cậu đến xem chim nhỏ của tôi à?"
Lục Tinh Hách thấy Đoạn Dư Lạc buông mình ra thì ngẩng đầu nhìn Đoạn Dư Lạc: "Ừ, tôi rất lo lắng cho cậu nên bảo bố lái máy bay đến đây, nhanh không?"
Đoạn Dư Lạc nghe vậy thì vội vàng đứng dậy, cậu bé vươn tay nhỏ kéo quần ngủ xuống, thoáng cái cậu bé đã cởϊ qυầи ra, để lộ chiếc qυầи ɭóŧ in hình Ultraman và đôi chân nhỏ trắng nõn của mình. Cậu bé rất hào phóng, sẵn sàng cho bạn tốt xem chim nhỏ bị thương của mình.
Dù sao thì bạn tốt cũng từ xa đến để quan tâm cậu bé, cậu bé nhất định phải cho bạn tốt xem.
Lục Tinh Hách: "..." Cậu không ngờ mình vừa đến thì Đoạn Dư Lạc đã cởϊ qυầи cho mình xem. Cậu thấy cậu bé đã lộ qυầи ɭóŧ rồi thì vội vàng đứng dậy túm lấy ống quần cậu bé: "Không được cởϊ qυầи lung tung."
"Hả?" Đoạn Dư Lạc đang cúi người chổng mông lên để cởϊ qυầи. Cậu bé nghe Lục Tinh Hách nói vậy thì ngẩng đầu lên đầy khó hiểu. Tầm mắt cậu bé vừa vặn nhìn thẳng vào cậu: "Không phải cậu đến xem chim nhỏ sao? Nó bị thương rồi mà."
"Chúng ta không được tùy tiện cho người khác xem bí mật của mình được." Lục Tinh Hách như phát hiện ra điều gì đó, hình như bạn tốt của cậu lúc nào cũng vậy, cậu bé hoàn toàn không biết cách tự bảo vệ mình, trước đây cậu bé còn có thể mặc mỗi qυầи ɭóŧ chạy lung tung. Sau đó, cậu giúp cậu bé kéo quần lên.
"Tôi không có tùy tiện cho người khác xem đâu." Đoạn Dư Lạc thấy Lục Tinh Hách giúp mình mặc quần thì ghé sát tai cậu nhỏ giọng nói: "Tôi chỉ cho cậu xem thôi, cậu là bạn tốt của tôi mà, thế nên cậu có thể xem."
Lục Tinh Hách nghe lời giải thích này thì suy nghĩ vài giây, sau đó cậu nghiêm túc gật đầu: "Tôi thì được, người khác không được."
Bố lớn và Clemens đang đứng ở cửa, vốn hai người định bước vào nhưng nghe đến đây đều im lặng và nhìn nhau.
"Đoạn tổng, con trai ông khá cởi mở đấy."
Bố lớn cười như không cười: "Ngài Clemens à, con trai ông khá là hai mặt đấy."
Hai đứa trẻ còn nhỏ, họ đương nhiên sẽ không nghĩ theo hướng khác, chỉ là trêu chọc nhau mà thôi. Tuy nhiên, tình cảm của hai đứa nhỏ này quả thật tốt hơn họ nghĩ.
Ngôi nhà của nhà họ Đoạn ở nước M nằm trong khu vực ngoại ô, diện tích căn biệt thự cũng không nhỏ, khu vườn và bãi cỏ trong nhà có tầm nhìn rất đẹp. Quả là thiên đường cho trẻ em vui chơi.
Để chào đón gia đình Lục Tinh Hách, gia đình Đoạn Dư Lạc đã đặc biệt chuẩn bị tiệc nướng BBQ ngoài trời, biến nó thành một bữa tiệc nhỏ ấm cúng trong một kỳ nghỉ.
"Đúng rồi, tôi nói cho cậu nghe, em họ tôi tên là Giang Niệm Kiều, em ấy hung dữ lắm, suốt ngày bắt nạt tôi."
"Người đυ.ng trúng cậu là em họ cậu sao? Tên Giang Niệm Kiều à?"
"Ừ! Em ấy là con của bác hai mình."
"Vậy bình thường cậu ấy có hay bắt nạt cậu không?"
"Bây giờ biết tôi là anh trai rồi, nên em ấy không dám nữa."
"Nếu cậu ấy còn bắt nạt cậu thì cậu nói cho tôi biết."
"Cậu sẽ đánh em ấy sao?"
"Tôi không đánh con gái nhưng tôi sẽ nói chuyện với cậu ấy, bảo cậu ấy đừng bắt nạt cậu."
Trong vườn, hai đứa nhỏ đang ngồi trên xích đu nói chuyện to nhỏ với nhau, nhìn từ xa, cảnh này giống như một bức tranh về tình bạn thời thơ ấu. Cả hai khó khăn lắm mới gặp nhau nên phải tranh thủ từng giây từng phút quấn quýt bên nhau.