Chương 26

Đoạn Dư Lạc vùi mặt vào khăn tay của Lục Tinh Hách, lau lung tung, rồi ngẩng đầu lên, mắt vẫn còn đẫm lệ. Sau đó, như nhớ ra điều gì, cậu bé nhét tấm thẻ vào chiếc túi nhỏ trước ngực, rồi rút chiếc khăn tay giấu sau cổ áo ra, đưa cho Lục Tinh Hách.

"Chúng ta đổi khăn tay đi."

Lục Tinh Hách không kịp nghĩ tại sao phải đổi khăn tay, ngơ ngác nhận lấy chiếc khăn tay từ tay Tể Tể. Trên khăn tay thêu ba chữ "Đoạn Dư Lạc" và hình một Ultraman.

"Khăn tay này có tên cậu, vậy sau này chúng ta sẽ đổi nhau đeo, coi như cậu luôn ở bên tôi, được không?" Đoạn Dư Lạc rưng rưng nước mắt, nhìn Lục Tinh Hách vô cùng nghiêm túc: "Tạm thời chia xa, không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của những kỷ niệm mới."

Nghe câu nói quen thuộc này, Lục Tinh Hách bỗng run lên. Cậu kích động nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Đoạn Dư Lạc, nói: "Dù bây giờ không ở bên cạnh, tôi vẫn tin tưởng vào tiếng gọi của đồng đội chiến thắng! Chúng ta nhất định sẽ nắm giữ tương lai!"

"Đúng vậy, Ultraman!"

"Noah, tôi sẽ nhớ cậu lắm!"

"Vậy chúng ta đổi khăn tay cho nhau đi."

"Được!"

Anh trai Lạc Dư Đoạn: "..."

Cuối cùng, sau màn chia ly sinh tử kiểu Ultraman, hai anh em cũng lên máy bay thành công.

Lên máy bay, Đoạn Dư Lạc bắt đầu rơi vào trạng thái emo. Cậu bé nằm dài trên ghế, ôm tấm thẻ Ultraman, vẻ mặt ủ rũ buồn bã. Vừa mới khóc xong, mắt vẫn còn đỏ hoe, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, cậu bé cứ nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay.

Hôm nay trời nắng đẹp.

"Ở đây em có thể nhìn thấy ngôi sao không?"

Anh trai Lạc Dư Đoạn ngồi bên cạnh nói: "Em sẽ nhìn thấy mặt trời."

Đoạn Dư Lạc khóc càng thảm thiết hơn.

"Tể Tể à, trường mẫu giáo ở nước M có vui không?"

"Bình thường thôi."

"Sao lại bình thường?"

"Không có cậu thì bình thường."

"Cậu nhớ tôi à?"

"Tất nhiên là tôi nhớ rồi! Tôi nhớ cậu lắm! Giá mà cậu có thể đến đây và học mẫu giáo cùng tôi thì tốt biết mấy."

Tối cuối tuần, trong khu vườn nhỏ xinh đẹp với đèn đuốc sáng trưng, Đoạn Dư Lạc nằm sấp trên ghế dài dưới tán ô, đôi chân nhỏ trắng nõn đung đưa. Cậu bé đang cầm chiếc điện thoại to hơn cả mặt mình để trò chuyện với người bạn tốt.

Cậu thở dài chán nản rồi lắc đầu như ông cụ non: "Tinh Tinh à, những ngày không biến hình thật khó sống mà."

Họ đã xa nhau hai tháng, vì lệch múi giờ nên chỉ có thể gọi video cho nhau vào cuối tuần. Thêm vào đó, bố không cho cậu bé dùng thiết bị điện tử, nên cậu bé chỉ có thể cố gắng ngoan ngoãn để được gọi video với Lục Tinh Hách.

"Không sao đâu, tôi có thể đến tìm cậu chơi."

Ở đầu dây bên kia, Lục Tinh Hách vừa bơi xong, cậu để tóc ướt ngồi bên bờ. Cậu là con lai dù mới năm tuổi đã có khuôn mặt với những đường nét nổi bật, đặc biệt là đôi mắt xanh sâu thẳm kia. Không biết khi cậu lớn lên sẽ làm say đắm bao nhiêu trái tim.

Cậu cầm điện thoại nhìn Đoạn Dư Lạc ở đầu dây bên kia đang dùng tay chống cằm, bĩu môi chán nản nói: "Đợi tôi thi đấu được giải nhất rồi, tôi sẽ xin bố cho tôi đến tìm cậu chơi."

Mắt Đoạn Dư Lạc sáng lên: "Thật sao? Cậu có thể đến tìm tôi chơi á~"

"Yes." Lục Tinh Hách nghiêm túc gật đầu: "Vậy cậu có bạn mới ở bên đó không?"

"Bạn tốt nhất của tôi là cậu mà, không ai có thể vượt qua cậu đâu!" Đoạn Dư Lạc nghe Lục Tinh Hách hỏi vậy thì giơ tay làm hình móng vuốt chỉ vào màn hình. Cậu bé dùng vẻ mặt nghiêm túc chọc vào màn hình: "Chẳng lẽ cậu đã có bạn mới rồi sao?"

Lục Tinh Hách thấy Đoạn Dư Lạc giận dỗi thì cười. Cậu lắc đầu: "Không có, cậu cũng là người bạn tốt nhất của tôi."

"Vậy mới đúng chứ." Đoạn Dư Lạc nghiêng đầu suy nghĩ một chút, giống như cậu bé vừa nghĩ đến một chuyện đó rất tủi thân: "Tôi nói cho cậu nghe, vì tôi và anh trai là học sinh mới nên có một bạn nữ đã bắt nạt tôi và anh trai, cậu ấy hung dữ lắm. Nhưng mà, ai ngờ đâu, cậu ấy lại là em họ của mình."

Lục Tinh Hách nghe vậy thì lo lắng: "Cậu ấy bắt nạt cậu như thế nào? Có đánh cậu không?"

"Lúc chơi xe, cậu ấy đυ.ng trúng chim nhỏ của tôi. Bây giờ tôi vẫn còn đau." Đoạn Dư Lạc vừa nói đến chuyện này thì lại tức giận. Cậu bé ngồi dậy, xoay điện thoại về phía quần mình, nhưng cậu bé lại phát hiện hình như Lục Tinh Hách không thể nhìn thấy nên cậu bé định cởϊ qυầи mình cho cậu xem.

Tuy nhiên, bố lớn ở bên cạnh đã nhanh tay ngăn cậu bé lại: "Tể Tể à, chúng ta không cần phải cởi mở như vậy đâu con. Chúng ta nói chuyện thôi là được rồi."

Lục Tinh Hách ở đầu dây bên kia nghe thấy vậy thì trợn tròn mắt. Vậy mà Tể Tể của cậu lại bị đυ.ng trúng chim nhỏ, sao được chứ! Cậu bé chắc chắn đã rất đau!

Vì vậy, cậu vội vàng đứng dậy từ mép bờ hồ rồi vẫy tay về phía tầng hai và hét lên: "Bố! Clemens! Bây giờ con phải đến nước M thăm Tể Tể. Bố mau lái máy bay đến đây đi, Tể Tể bị đυ.ng trúng chim nhỏ rồi. Con lo quá!"

Ở thư phòng tầng hai, Clemens đang họp trực tuyến với các chi nhánh trên toàn cầu, Clemens bỗng nghe thấy hai từ “chim nhỏ” truyền từ tầng dưới lên khiến tay ông run lên. Sau đó, ông chậm rãi xoay ghế lại, cúi đầu nhìn đứa con trai đang đứng bên cạnh hồ bơi ở tầng một qua cửa sổ kính với vẻ mặt khó tả.

Lục Tinh Hách thấy bố nhìn mình, cậu lại vẫy tay: "Bố, bố nghe thấy không?"

Clemens giật giật khóe mắt: "Cả thế giới đều nghe thấy rồi."

...