Chương 25

Lạc Dư Đoạn: "..."

Đúng lúc này, cửa phòng của hai anh em đột nhiên bị đẩy ra và họ nhìn thấy bố mình xông vào.

"Các con ơi! Bố, bố đậu rồi! " Bố Lạc Tụng Nhiên kích động nhào lên giường của con trai, hất văng anh trai ra khỏi giường, ông nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, rồi ôm cậu ấy vào lòng cọ cọ: "Trư Trư, bố đậu rồi!"

Lạc Dư Đoạn suýt khóc, vừa rồi cậu bé bị hất bay lên sao?

Còn Đoạn Dư Lạc nằm cạnh anh trai cũng muốn khóc: "A, bố sao bố lại đậu rồi ạ?" Lục Tinh Hách nói Bồ Tát rất lợi hại, chỉ cần cầu xin là sẽ được, sao mọi chuyện lại ngược lại hết vậy?

Lạc Tụng Nhiên thấy con trai út mắt đỏ hoe, như sắp khóc đến nơi: "Sao thế, bố đậu rồi con không vui sao?"

"Nhưng Lục Tinh Hách thì sao ạ?" Đoạn Dư Lạc mặt ủ rũ, nghẹn ngào nói: "Con không thể nhét cậu ấy vào vali mang đi được."

Lạc Tụng Nhiên tò mò ôm con trai út vào lòng, cúi đầu cười nói: "Hay là bố để con ở lại đây, con sang nhà thằng bé ở luôn, làm vợ thằng bé nhé?"

Đoạn Dư Lạc nghe đến hai chữ "vợ", suy nghĩ một chút: "Làm vợ là được ở bên Lục Tinh Hách sao ạ?"

"Ừm hử." Lạc Tụng Nhiên cười không nói gì.

Đoạn Dịch Chu vừa bước vào phòng, nghe thấy Lạc Tụng Nhiên nói vậy, lập tức nổi gân xanh trên trán: "Lạc Tụng Nhiên, em dạy cái gì vậy? Người ta thì luyến tiếc con cái, em thì chỉ muốn đẩy con ra khỏi nhà."

"Trước kia anh chẳng nói rồi sao, nếu hồi bé mà gặp được em, anh chắc chắn sẽ theo em đi." Bố Lạc Tụng Nhiên như nghĩ ra điều gì đó hay ho: "Tể Tể, hay là con sang nhà thằng bé ở thật đi?"

"Dạ?" Mắt Đoạn Dư Lạc sáng lên: "Được không ạ?"

"Nếu sang nhà cậu ấy ở, con sẽ phải xa bố, bố lớn và anh trai đó, con có chịu không?"

Bố Lạc Tụng Nhiên vốn định nói vậy để dọa cậu nhóc, ai ngờ Đoạn Dư Lạc không cần suy nghĩ đã gật đầu: "Dạ được!"

Đoạn Dư Lạc phấn khích nhảy xuống giường: "Con đi thu dọn hành lý đây!"

Bố Lạc Tụng Nhiên: "..."

Rõ ràng là chuyện này không thể xảy ra.

Sau một đêm chuẩn bị tâm lý và giáo dục tư tưởng, cậu bé Đoạn Dư Lạc vẫn không thể chấp nhận được chuyện này, vừa khóc vừa ôm chăn ngủ thϊếp đi.

*

Lục Tinh Hách khi biết Đoạn Dư Lạc phải ra nước ngoài học cùng gia đình, cảm giác như sét đánh ngang tai.

Cậu hoàn toàn không dám tin Đoạn Dư Lạc sắp đi.

Vào cuối tuần, hai gia đình gặp mặt nhau.

Thật ra, chỉ cần thông báo một tiếng rồi đi cũng được nhưng hai bên bố mẹ muốn tôn trọng và bảo vệ tình bạn đẹp đẽ của con mình, nên quyết định tổ chức một buổi chia tay chính thức cho các con.

"Ừm, đúng vậy, một tháng nữa chúng tôi sẽ sang Mỹ. Kế hoạch của tôi là học ở đó khoảng một năm rưỡi, còn kế hoạch tiếp theo thế nào thì phải xem tình hình đã."

Đoạn Dư Lạc ngồi trên tấm thảm nhỏ bên cạnh ghế sofa, cúi đầu đếm thẻ Ultraman của mình, buồn bã không nói một lời.

Lục Tinh Hách cũng ngồi bên cạnh, trên tay cũng cầm chồng thẻ bài phiên bản quý hiếm đó, đều là do Đoạn Dư Lạc vừa đưa cho cậu, chỉ nói một câu "tặng hết cho cậu đó" rồi không nói chuyện với cậu nữa. Tâm trạng bây giờ của cậu cũng không tốt lắm, không biết nên nói gì, chỉ có thể ngồi bên cạnh.

Hai đứa trẻ lần đầu tiên nếm trải cảm giác chia ly bạn thân, đều không hiểu làm thế nào để xoa dịu cảm xúc này, đều không muốn nói lời tạm biệt, cho rằng chỉ cần không nói chuyện thì sẽ không phải chia xa.

Clemens nhận thấy bầu không khí giữa hai đứa trẻ ngưng trệ, bèn mỉm cười cúi xuống xoa đầu Đoạn Dư Lạc: "Tể Tể, chú biết bố lớn cháu có máy bay riêng đó. Vậy nên, nếu muốn gặp nhau thì cũng đơn giản thôi mà, đúng không Bennett?"

Lục Tinh Hách cảm nhận được bố đang nhìn mình, tựa như tìm được chủ đề để nói, cậu từ từ dịch đến bên cạnh Đoạn Dư Lạc, cúi đầu nói: "Thì ra bố lớn cậu giỏi vậy, có cả máy bay riêng."

Đoạn Dư Lạc nghe Lục Tinh Hách nói chuyện, cảm xúc vốn đã kìm nén vỡ òa, nước mắt "tách" rơi xuống, nhỏ giọt trên tấm thẻ Ultraman trên tay, cậu bé dùng mu bàn tay lau nước mắt:

"... Huhu, vậy sau này, sau này tôi mua máy bay cho cậu nhé, tôi cũng giỏi lắm đó."

Nghe câu này, Lục Tinh Hách cũng bất giác đỏ hoe mắt.

Bên cạnh ghế sofa, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lấy nhau, cả hai đều không hiểu nổi cảm xúc chia ly, tại sao lại nhất định phải chia xa?

Bố mẹ hai bên nhìn nhau, bất lực mỉm cười, đều xót xa cho hai đứa trẻ tình cảm này. Có con cái tình cảm và đòi hỏi tình cảm cao thì phải làm sao, chỉ có thể kiên nhẫn dạy dỗ thôi.

Nhưng chia ly là chủ đề mà con người mãi phải học và đối mặt.

Trẻ con cũng không ngoại lệ.

Một tháng sau.

Trước giờ lên máy bay, Đoạn Dư Lạc và bạn thân Lục Tinh Hách trải qua cuộc chia ly chẳng khác gì sinh ly tử biệt, hai đứa trẻ khóc lóc thảm thiết, người ngoài nhìn vào cứ tưởng có chuyện gì lớn xảy ra.

Đoạn Dư Lạc khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, trịnh trọng nhận lấy tấm thẻ Ultraman phiên bản giới hạn mà Lục Tinh Hách đưa cho, cứ như đang nhận giải thưởng.

Mắt cậu bé nhòe lệ, bị tấm thẻ chói đến không nhìn rõ, giọng nói nghẹn ngào: "... Tinh Tinh, cậu lau nước mắt giúp tôi được không, tôi không nhìn rõ thẻ này là Ultraman nào nữa rồi."

Lục Tinh Hách rút chiếc khăn tay lau mồ hôi giấu sau áo ra, lau nước mắt cho Đoạn Dư Lạc. Thấy bạn thân khóc đến đau lòng như vậy, cậu cũng rất buồn: "Cậu yên tâm đi, nghỉ hè tôi nhất định sẽ sang tìm cậu."