Lục Tinh Hách ở đầu dây bên kia vốn định cùng bạn thân biến hình Ultraman trước nhưng thấy đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ con của bạn, cậu bé nhăn mặt, chỉ vào mắt mình: "Cậu khóc hả?"
"Ừ!" Đoạn Dư Lạc gật đầu lia lịa: "Lúc nãy tôi khóc to lắm đó."
"Bố cậu mắng cậu hả?"
"Ừm, tại tôi chạy lung tung, bố nói không an toàn."
"Vậy lần sau chúng ta đừng chạy lung tung nữa, phải nắm tay tôi đó."
"Sau này tôi chắc chắn sẽ nắm tay cậu, không chạy lung tung nữa đâu."
"Good boy."
Đoạn Dư Lạc nhìn bạn thân giơ ngón tay cái với mình, hơi xấu hổ, sau đó như nhớ ra điều gì, cậu bé ghé sát mặt vào màn hình, thần bí nói với Lục Tinh Hách: "Cậu lại gần một chút đi."
Lục Tinh Hách thấy khuôn mặt bầu bĩnh bất ngờ tiến lại gần, lập tức ghé tai vào màn hình.
Qua ống nghe, giọng nói non nớt nhưng nghiêm túc của Đoạn Dư Lạc vang lên.
"Tôi thấy Ultraman lợi hại nhất trên thế giới không phải là Noah."
"Vậy là ai?"
"Là Lục Tinh Hách."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Tinh Hách ngây ra hai giây, có vẻ hơi bất ngờ. Cậu ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn Đoạn Dư Lạc ở đầu dây bên kia.
Đoạn Dư Lạc cười rạng rỡ: "Moah moah." Nói xong liền giơ tay vẫy với Lục Tinh Hách: "Bai bai..."
Cuộc gọi kết thúc.
Lục Tinh Hách vẫn ngơ ngác cầm máy tính bảng: "..." Mím môi, tai đỏ bừng.
Một lúc sau.
Clemens thấy Lục Tinh Hách vẫn cầm máy tính bảng bất động, không nhịn được nói: "Con trai, đừng nhịn nữa, vui thì cười đi."
Lục Tinh Hách hơi đắc ý, ngẩng đầu nhìn bố: "Cậu ấy khen con giỏi nhất thế giới!"
Clemens nhướng mày: "Bố cũng từng khen con, có thấy con vui như vậy đâu."
Mẹ Lục Tinh Hách, Lục Tình, từ vườn hoa bước vào, tay cầm hai bông hoa hồng đã tàn, bà nhìn Lục Tinh Hách mỉm cười: "Con thích Đoạn Dư Lạc như vậy, hay là định hôn ước cho hai đứa đi."
Lục Tinh Hách vẻ mặt khó hiểu: "Hôn ước là gì ạ?"
Clemens cúi đầu ghé sát tai con trai nói: "Để Đoạn Dư Lạc lớn lên làm vợ con."
"Giống bố với mẹ vậy ạ?"
Clemens: "Ừm, lớn lên sẽ giống như bố với mẹ ở bên nhau vậy đó, con muốn không?"
Lục Tinh Hách hào hứng, giơ máy tính bảng trên tay lên: "Vậy giờ nói luôn được không ạ!"
"Muộn rồi con trai, để hôm khác đi."
"Bố ơi... nói giờ đi mà."
"Không ai định hôn ước vào buổi tối cả, chắc chắn phải vào một ngày nắng đẹp. Con mau đi ngủ đi, con ngủ ngon thì bố sẽ đi nói."
Lục Tinh Hách không nói hai lời, đặt máy tính bảng xuống rồi chạy về phòng mình.
Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày nắng đẹp.
Thế là, những ngày sau đó, Lục Tinh Hách ngày nào cũng mong chờ một ngày "nắng đẹp".
Cứ thế, thoáng chốc đã một năm trôi qua.
Trong năm này, Đoạn Dư Lạc và bạn thân chí cốt Lục Tinh Hách đã trở thành fan cuồng của Ultraman. Mỗi ngày gặp nhau là biến hình, không biến hình thì cứ thấy người ngợm khó chịu. Mà chuyện biến hình này, anh trai cậu bé sẽ không chơi cùng cậu bé.
Chỉ có Lục Tinh Hách mới chơi biến hình cùng cậu bé.
Nhưng một tin không vui ập đến với cậu bé, đó là bố cậu bé phải ra nước ngoài học, còn mang cả cậu bé và anh trai theo.
Thế là, ngày nào cậu bé cũng cầu nguyện, thậm chí trước khi đi ngủ, cậu bé quỳ trên giường, chắp tay thành kính, giọng nói non nớt: "Bồ Tát phù hộ bố con đừng đi nước ngoài, phù hộ con mỗi ngày được biến hình cùng Lục Tinh Hách."
Anh trai Lạc Dư Đoạn đang đọc sách ở giường bên cạnh, nhìn em trai ngày nào cũng như bị ma ám, lật sách: "Nếu bố biết ngày nào em cũng nghĩ như vậy, cẩn thận bố đánh đòn đó."
"Anh không nói thì bố chắc chắn không biết đâu." Đoạn Dư Lạc nghe anh trai nói, vội vàng từ trên giường mình nhảy xuống, chạy đến giường anh trai, nhào tới nằm sấp xuống: "Trư Trư, anh không sợ sau khi ra nước ngoài chúng ta không biết nói tiếng Anh sao? Lỡ bị họ cười nhạo thì sao?"
Lạc Dư Đoạn bị em trai nhào tới bất ngờ, sách trên tay rơi xuống, trang đang đọc còn chưa kịp đánh dấu. Cậu ấy khó chịu giơ tay túm lấy cổ áo em trai: "Đoạn Dư Lạc!"
"Sao anh hung dữ vậy." Đoạn Dư Lạc chột dạ lè lưỡi, vội vàng cầm cuốn sách của anh trai lên, lật bừa một trang rồi trả lại cho cậu ấy: "Của anh nè, đừng giận kẻo xấu đó."
"Muốn nằm thì nằm cho đàng hoàng, nhảy nhót vậy là bị thương đó." Anh trai Lạc Dư Đoạn bất lực buông tay ra: "Đến lúc đó lại tự mình khóc."
"Vậy lần sau em nằm đàng hoàng mà." Đoạn Dư Lạc bò đến nằm cạnh anh trai, ghé đầu xem cậu ấy đang đọc gì: "Bài đạo hàm này chúng ta giải rồi mà?"
"Anh muốn xem lại xem có cách nào khác không."
"Vậy em xem với được không?"
"Em không cầu nguyện Bồ Tát nữa à?"
"Lát nữa bố tập đàn xong lỡ mà đột nhiên qua đây nghe thấy thì chắc chắn sẽ đánh đòn em mất, em ở đây học bài thì hơn, trông ngoan hơn."
Lạc Dư Đoạn thấy em trai nằm nửa người trên chân mình, như nhớ ra điều gì: "Em trai, sao em lại thích Lục Tinh Hách đến vậy? Chỉ vì cậu ấy chơi Ultraman cùng em thôi sao?"
"Không phải." Đoạn Dư Lạc lắc đầu.
"Vậy là vì sao?"
"Vì cậu ấy chịu chơi Ultraman với em, nên em mới thích cậu ấy."
"Thích cậu ấy đến mức nào?"
"Thích lắm, thích lắm luôn."
"Thích hơn cả anh trai sao?"
Vừa hỏi xong câu đó, Lạc Dư Đoạn đã nhìn thấy em trai nhìn chằm chằm mình không nói gì. Nhất thời, cậu ấy có chút buồn bã. Lúc cậu ấy vừa cầm bút chì định đọc sách tiếp, Đoạn Dư Lạc đã ôm chầm lấy cậu ấy.
"Không giống nhau mà anh, thích anh trai và thích Lục Tinh Hách khác nhau mà."
Lạc Dư Đoạn bỗng thấy cảm động, quả nhiên, em trai vẫn là em trai, chắc chắn là thích cậu ấy hơn mới đúng.
Kết quả, giây tiếp theo.
"Vì anh trai là người nhà của em, Lục Tinh Hách là Ultraman của em, là tín ngưỡng!"
Lạc Dư Đoạn: "..." Im lặng hai giây, cậu ấy nói: "Mong là ngày mai bố đậu."
Không ra nước ngoài nữa thì em trai bị Lục Tinh Hách kia dụ dỗ mất. Chỉ là biết đọc thuộc lòng Ultraman thôi mà, biết chơi biến hình với em trai thôi mà, thật là phiền phức.
"A..." Đoạn Dư Lạc nghe anh trai nói vậy, mặt nhỏ lập tức nhăn nhó, cậu bé vội vàng quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn trần nhà, chắp tay: "Bồ Tát phù hộ bố đừng đậu nha..."