Chương 19

Lạc Dư Đoạn đã ăn xong cơm từ lâu, cố ý đưa bát đến trước mặt Lục Tinh Hách: "Tôi ăn xong trước rồi nè. Cậu không ăn thì tôi về mách em trai đó."

Lục Tinh Hách "vèo" một tiếng quay người lại, ngồi thẳng, cầm bát cơm lên ăn lia lịa. Đồng thời, em căng thẳng nhìn chằm chằm Lạc Dư Đoạn, miệng đầy cơm nói ngọng nghịu: "Don"t talk to him (Đừng nói với cậu ấy), tôi ăn cơm."

Lúc này cô giáo mới mỉm cười, xoa đầu Lục Tinh Hách: "Bennett cố gắng ăn đi, đợi em ấy quay lại trường, em sẽ vẫn là tấm gương tốt của em ấy."

Đến giờ tan học.

Đoạn Dư Lạc đang ngồi luyện cầm trong phòng khách, nghe thấy tiếng mở cửa lớn, vội vàng đặt bút xuống, cái đầu nhỏ "vèo" một tiếng ngẩng lên, đôi mắt sáng ngời và đầy mong chờ nhìn về phía hành lang ngoài phòng khách: "Tinh Tinh ơi, cậu về rồi hả!"

Lạc Dư Đoạn đeo cặp sách bước vào: "..." Cậu ấy nhìn cậu em trai mặc đồ ngủ đang ngồi trước bàn trà với ánh mắt ai oán: "Anh trai em về rồi đây."

"Ồ." Đoạn Dư Lạc bĩu môi, hơi thất vọng: "Thì ra là anh trai ạ, em cứ tưởng Tinh Tinh đến cơ."

Ngay khi giọng nói vừa dứt, một giọng nói vang lên.

"Tôi cũng đến nè."

Đoạn Dư Lạc lại ngẩng đầu nhìn lên thì lập tức nhìn thấy Lục Tinh Hách mà mình hằng mong nhớ. Nếu cậu bé có đuôi, chắc chắn đã vẫy tít mù rồi.

Cậu bé bật dậy, phấn khích dang rộng vòng tay về phía Lục Tinh Hách: "Tinh Tinh ơi, cậu về rồi à, tôi nhớ cậu muốn chết luôn á!" Nói xong, cậu bé liền làm động tác biến hình Ultraman.

Một tay Lục Tinh Hách cầm quà giấu sau lưng. Thấy Đoạn Dư Lạc biến thân, cậu đương nhiên phối hợp khiến món quà trên tay cũng vì thế mà vô tình lộ ra. Cậu hơi tiếc nuối, đây vốn là món quà bất ngờ mà.

Đoạn Dư Lạc thấy Ultraman trên tay Lục Tinh Hách, mắt sáng rực lên, không cần nghĩ ngợi liền nhào tới: "Quà này là tặng tôi hả!"

"Ừm." Lục Tinh Hách đưa món quà cho bạn.

Thế là hai đứa trẻ trao nhau một cái ôm nồng nhiệt.

Người anh trai Lạc Dư Đoạn đứng bên cạnh: "..."

Sao cậu ấy có cảm giác Lục Tinh Hách mới là anh trai của Đoạn Dư Lạc vậy?

"A little." Lục Tinh Hách buông Đoạn Dư Lạc ra, dùng tay chọc chọc vào má trắng nõn vẫn còn vài nốt đỏ: "Còn ngứa không?"

Đoạn Dư Lạc lắc đầu nhưng nghĩ một lát, cậu bé lại nheo mắt cười rồi gật đầu.

Lục Tinh Hách: "?"

Đoạn Dư Lạc cười toe toét, dùng tay chỉ vào má mình, chủ động đưa mặt lại gần: "Tinh Tinh thổi thổi là hết ngứa à!"

Lục Tinh Hách nghe bạn thân muốn thổi thổi, đương nhiên là phải thổi rồi. Cậu bé cúi đầu thổi vào nốt đỏ cuối cùng trên má bạn, thổi vô cùng cẩn thận.

Đoạn Dư Lạc giờ thì vui rồi, má bị thổi hơi ngứa, cậu bé cười khanh khách.

Người lớn bên cạnh đã quen với cảnh này, chỉ cười cười không nói gì. Hai nhóc tì này ngày nào cũng như phim Quỳnh Dao vậy.

Buổi tối, hai nhà lại cùng nhau ăn cơm.

"Bố, bố lớn, cô giáo nói tuần sau đi dã ngoại đó ạ." Trong bữa cơm, anh trai Lạc Dư Đoạn nhớ đến chuyện cô giáo nói với bọn họ hôm nay. Thấy em trai lại kén ăn, định lén lút gắp cà rốt không thích bỏ sang cho Lục Tinh Hách, cậu ấy nói: "Cô giáo còn nói, bạn nào kén ăn thì không được đi dã ngoại đâu ạ."

Đoạn Dư Lạc đang định lén lút làm chuyện xấu mà không bị phát hiện: "..."

Đôi tay nhỏ cầm thìa khẽ run lên vài giây, cậu bé im lặng nhét củ cà rốt định đưa cho Lục Tinh Hách vào miệng, ăn ngấu nghiến, còn cười toe toét tỏ vẻ mình rất thích ăn.

Cậu bé sợ mình không được đi dã ngoại.

Dù sao thì đứa trẻ nào mà không muốn đi chơi chứ?

Anh trai Lạc Dư Đoạn thấy mình đã thành công lừa được cậu em trai kén ăn, đang có chút đắc ý thì Lục Tinh Hách lên tiếng.

"Không ăn cà rốt cũng được đi mà, cậu ấy muốn đi là được đi." Lục Tinh Hách thấy Đoạn Dư Lạc đang nhăn nhó ăn cà rốt, thì lập tức gắp hết chỗ cà rốt còn lại trong khay ăn của bạn sang đĩa của mình, giúp bạn ăn hết.

Câu nói này khiến hai ông bố, những người đang đau đầu vì cậu con trai út kén ăn, lại càng thêm đau đầu.

"Bennett, nếu cháu cứ nói với Đoạn Dư Lạc như vậy thì sau này thằng bé sẽ không thích ăn rau nữa đâu. Không ăn rau là không cao được đâu đó." Bố Lạc Tụng Nhiên không nhịn được nói với Lục Tinh Hách.

"Cậu ấy nhỏ nhỏ cũng đáng yêu mà." Lục Tinh Hách chân thành nói: "Really cute."

Hai ông bố: "..."

Về việc cậu bạn thân này quan tâm đến con trai út của họ đến mức nào, thì có lẽ là quan tâm mù quáng mất rồi.

*

Gió thu hiu hiu, lá ngân hạnh tháng mười một rơi xào xạc.

Từng chiếc xe buýt trường mẫu giáo màu vàng dừng lại ở công viên rừng. Cửa xe mở ra, cô giáo dẫn đầu bước xuống xe, tiếp theo là những em bé mặc đồng phục trường phong cách nươca Anh, đeo cặp sách nhỏ, từ từ bước xuống xe.

"Nắm tay."

Lục Tinh Hách bước xuống xe trước, đưa tay ra về phía Đoạn Dư Lạc đang vịn vào cửa xe bước xuống, muốn nắm tay bạn xuống xe.

Đoạn Dư Lạc đội chiếc mũ mà Lục Tinh Hách tặng, thấy Lục Tinh Hách đưa tay ra, cậu bé lập tức nhảy phóc xuống từ bậc thang cuối cùng.

Đôi chân ngắn cũn cỡn, gan thì lại lớn, suýt chút nữa là ngã nhào, may mà có cô giáo và Lục Tinh Hách đỡ kịp.

"Tể Tể, nguy hiểm quá, không được nhảy xuống như vậy!" Cô giáo nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cậu bé, sợ hết hồn.

"It"s bad." Lục Tinh Hách cũng nắm lấy cánh tay Đoạn Dư Lạc, thấy cậu bé có vẻ chột dạ, lập tức lắc đầu trách móc: "Không được làm vậy, tôi không thích cậu làm vậy."

Đoạn Dư Lạc nghe Lục Tinh Hách trách móc, có lẽ không ngờ mình sẽ bị trách, cậu bé lập tức chu môi, hơi giận dỗi, ôm chặt cánh tay, không cho Lục Tinh Hách nắm, đứng một mình bên cạnh, không chịu nhúc nhích.

Anh trai Lạc Dư Đoạn bước xuống xe sau, thấy em trai hình như đang giận dỗi, theo bản năng liếc nhìn Lục Tinh Hách, thấy Lục Tinh Hách cũng im lặng đứng bên cạnh cô giáo, tưởng hai người họ cãi nhau.

Anh bước đến bên cạnh em trai, nhỏ giọng hỏi: "Hai đứa cãi nhau hả?"

"Hừ, không có đâu." Đoạn Dư Lạc hậm hực khoanh tay, quay mặt đi chỗ khác, không nhìn anh trai.

Anh trai Lạc Dư Đoạn ít khi thấy em trai giận dỗi, có chút tò mò.