“Này, làm sao bây giờ bố.”
"Ôi, phải làm sao đây bố ơi?"
Phòng khách nhà họ Lạc.
Đoạn Dư Lạc mặc chiếc áo len màu hồng phấn, nằm dài trên con gấu bông khổng lồ trong phòng khách, miệng ngậm bình sữa, bên trong đựng thứ thuốc đen sì. Cậu bé gác chéo chân, trông thật thảnh thơi.
Trên tay cậu bé đang nghịch khối rubik Ultraman do bạn thân tặng. Đôi tay nhỏ thoăn thoắt xoay chuyển, giờ đây, cậu bé gần như có thể phục hồi khối rubik mà không cần nhìn.
Khuôn mặt nhỏ nhắn sau cơn dị ứng đã gần như trở lại vẻ trắng trẻo mịn màng, chỉ còn lấm tấm vài nốt nhỏ. Có điều, vì dưỡng bệnh, đôi má bầu bĩnh của cậu bé đã gầy đi chút ít.
Người bố ngồi bên cạnh Đoạn Dư Lạc đang lau cây vĩ cầm nhỏ của cậu bé. Nghe con trai út hỏi vậy, ông tò mò nhìn sang: "Sao thế con?"
"Con hơi nhớ bạn thân rồi." Đoạn Dư Lạc đưa tay cầm lấy bình sữa, đặt khối rubik xuống. Trong bình vẫn còn nửa bình thuốc chưa uống hết. Vẻ mặt cậu bé có hơi buồn rầu: "Phải làm sao đây bố ơi?"
Người bố bật cười: "Tối qua chẳng mới gặp Tinh Tinh còn gì, có phải mấy ngày không gặp đâu."
Hai đứa trẻ này quả là "một ngày không gặp như cách xa ba thu".
"Không giống nhau mà bố." Đoạn Dư Lạc ngồi dậy khỏi con gấu bông, quay đầu nhìn bố, nghiêm túc nói: "Bố ơi, con nói cho bố nghe nè, Tinh Tinh ở trường mẫu giáo chỉ có một mình con là bạn thôi. Nếu con không có ở đó, con sợ cậu ấy bị người khác bắt nạt lắm!"
Bố: "?" Cậu nhóc đó cao nhất lớp, còn bị bắt nạt ư? Ông buồn cười nhìn đứa con trai chưa tới một mét của mình: "Vậy bình thường con bảo vệ cậu ấy sao?"
"Dĩ nhiên rồi ạ!" Đoạn Dư Lạc giơ cao bình sữa, ưỡn ngực, vẻ mặt thần khí. Đôi tay nhỏ vỗ vỗ vào ngực: "Có bạn nào mà trêu cậu ấy nói tiếng phổ thông buồn cười á, là con sẽ phê bình mấy bạn đó liền. Nếu anh trai cũng trêu cậu ấy, con cũng phê bình luôn. Con công bằng lắm đó nha."
Người bố bị con trai chọc cười, ông khẽ chạm vào chóp mũi cậu bé: "Còn biết công bằng nữa cơ đấy."
Đoạn Dư Lạc nhân cơ hội ôm lấy cánh tay bố, chu môi nũng nịu: "Bố ơi, vậy khi nào con mới được đi học lại vậy? Con thật sự rất cần đi bảo vệ Tinh Tinh mà."
"Con thích Tinh Tinh đến vậy sao?"
"Dạ."
"Vì sao vậy?"
"Vì cậu ấy chơi biến hình Ultraman với con." Đoạn Dư Lạc chớp mắt, đôi mắt ánh lên vẻ ngây thơ đúng với lứa tuổi: "Thì con thích vậy đó."
Nghĩ đến đây, ông bố bật cười. Ông biết điều này, con trai lớn của mình không thích chơi Ultraman, có lẽ con trai út biết rằng tìm anh trai chơi cũng vô ích. Vì vậy, ông cũng không muốn can thiệp vào chuyện bạn bè của con trai. Thấy con trai vẫn còn nửa bình thuốc chưa uống hết, ông gõ ngón tay vào thân bình:
"Đừng có đánh trống lãng, phải uống hết thuốc."
"Bố ơi, uống xong con có trở lại trường mẫu giáo lại không ạ?"
Người bố thấy trên má cậu con trai chỉ còn vài nốt đỏ li ti, những chỗ khác đều đã trở lại trắng trẻo mịn màng, ông đưa tay véo nhẹ má cậu bé, cố tình trêu: "Con nhớ anh trai sao?"
"Con nhớ Tinh Tinh mà bố ơi, anh trai ngày nào mà chẳng gặp, có gì đâu mà nhớ."
Lúc này, trong lớp một của trường mẫu giáo.
"Hắt xì."
Anh trai Lạc Dư Đoạn đang ăn cơm, bỗng nhiên hắt hơi một cái. Lục Tinh Hách ngồi bên cạnh dừng tay cầm thìa, nhìn cậu ấy: "Are you ok?"
"Không sao." Anh trai Lạc Dư Đoạn xoa mũi, nói rồi nhìn bát cơm của Lục Tinh Hách vẫn còn đầy: "Cậu bị bệnh à, sao lại không ăn cơm?"
Từ khi em trai xin nghỉ một tuần, ngày nào Lục Tinh Hách cũng ăn không hết cơm, bị cô giáo báo với phụ huynh rồi.
Lục Tinh Hách nghĩ nghĩ, nghiêm túc gật đầu: "Ừm, mẹ tôi nói tôi bị bệnh, this is lovesick."
Anh trai Lạc Dư Đoạn: "?" Lovesick là gì?
Lục Tinh Hách cúi đầu, vẻ mặt buồn rầu. Cậu dùng thìa chọc chọc vào bát cơm: "Cậu không nhớ Tể Tể à, còn tôi thì nhớ lắm."
Lạc Dư Đoạn: "..." Cậu ấy xúc một thìa cơm thật to cho vào miệng, ngày nào cũng gặp, có gì đâu mà nhớ.
Lục Tinh Hách đặt thìa xuống, buồn bã chống tay lên má: "Không có Tể Tể, cơm không ngon, so sad."
Lạc Dư Đoạn không hiểu có gì mà phải sad, cậu ấy lại xúc một thìa cơm thật to: "Tôi về nhà là gặp được Tể Tể, cậu thì không gặp được."
Lục Tinh Hách vốn đã buồn, nghe Lạc Dư Đoạn nói vậy thì cảm thấy trời đất như sụp đổ, vành mắt đỏ hoe. Cậu bưng bát cơm lên, quay mặt vào tường, bắt đầu khóc thút thít.
Lạc Dư Đoạn nghiêng đầu nhìn cậu, miệng vẫn còn cơm chưa nuốt, giơ tay lên: "Cô ơi, Lục Tinh Hách lại khóc kìa."
Cô giáo thấy vậy thì lập tức đi đến chỗ Lục Tinh Hách, cúi xuống ngồi xổm trước mặt cậu: "Sao vậy Tinh Tinh, không muốn ăn cơm à?"
"Nhớ Tể Tể." Giọng Lục Tinh Hách nghẹn ngào, mắt đỏ hoe.
Cô giáo thấy Lục Tinh Hách khóc, trong lòng cũng vô cùng khó xử. Cậu nhóc vốn là cậu bé trầm ổn nhất lớp nhưng từ sau khi Đoạn Dư Lạc xin nghỉ học vào tuần trước, tâm trạng và trạng thái của cậu rõ ràng không ổn định, điển hình là ăn không ngon, ngủ không yên.
Cô giáo chỉ có thể dùng "tuyệt chiêu" để dỗ dành cậu: "Em ngoan ngoãn ăn cơm thì em ấy mới mau quay lại trường đó. Em xem mấy hôm nay em có ăn uống gì đàng hoàng đâu, nếu em ấy biết được, chắc chắn sẽ học theo em đó. Chẳng phải em là tấm gương tốt nhất của em ấy sao?"