Hai ông bố đứng nép mình bên ngoài cửa, rón rén nhìn vào trong. Cả hai người nhìn nhau, trong lòng đều thấy Lục Tinh Hách, cậu nhóc lai này, thật sự đáng tin cậy. Chỉ cần được Lục Tinh Hách khen ngợi một câu, là cậu bé đã vui vẻ hớn hở, chẳng khác nào được ban thưởng. Lời cậu nói ra, còn có tác dụng hơn cả lời người lớn. Thật chẳng cần đến họ nhúng tay vào.
Xem ra, từ nay về sau, họ đã có được "tuyệt chiêu" rồi.
Hai đứa trẻ nằm ngủ cùng nhau trên giường.
"Tể Tể, do you know Bồ Tát?"
"Bồ Tát ạ? Là gì vậy ạ?"
"Make a wish (Ước nguyện)." Lục Tinh Hách hướng về phía cửa sổ sát đất, ngồi bật dậy, rồi quỳ xuống. Cậu chắp hai tay lại, vẻ mặt thành kính vô cùng, thân hình nhỏ nhắn thẳng tắp: "Là mình có thể ước nguyện với người đó."
"Cậu muốn ước nguyện à?" Thấy vậy, Đoạn Dư Lạc cũng tò mò bắt chước quỳ lên, ghé đầu nhỏ lại gần.
Đứa trẻ vừa tắm xong, vẫn còn thơm mùi sữa dâu, hòa cùng mùi sữa vừa uống trước khi ngủ. Mái tóc vểnh lên làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn, ngây thơ đến lạ. Đặc biệt là đôi mắt to tròn, lấp lánh như hai viên bảo ngọc, cứ nhìn chằm chằm vào cậu, không rời.
Thật ngoan ngoãn, thật đáng yêu.
Nhưng bố đã dặn, không được tùy tiện hôn người khác.
Đối diện với ánh mắt chăm chú của Đoạn Dư Lạc, Lục Tinh Hách gật đầu: "Yes, I have a wish now (Tôi có một điều ước)."
"Cậu muốn ước điều gì?" Đoạn Dư Lạc thấy Lục Tinh Hách quỳ như vậy thì lập tức dịch chuyển đôi đầu gối nhỏ, ngồi xuống, rồi bắt chước quỳ theo. Đôi tay chắp lại, cậu bé hướng về phía cửa sổ sát đất: "Có phải lạy như thế này không, Tinh Tinh?"
Lục Tinh Hách thấy bàn tay nhỏ đang nắm chặt vào nhau, thì giơ tay giúp Đoạn Dư Lạc chỉnh lại, thành hai bàn tay chắp vào nhau: "Không phải, phải làm thế này cơ."
Có lẽ do ngữ điệu tiếng phổ thông của cậu vẫn còn chưa chuẩn, chỉ nghe thấy một tiếng "phụt" bên má. Liếc mắt sang, cậu thấy Đoạn Dư Lạc đang cười nghiêng ngả, cười đến lăn lộn cả người trên giường. Chiếc áo ngủ xộc xệch, để lộ cái bụng nhỏ tròn xoe, đôi chân nhỏ đạp loạn xạ, vui vẻ vô cùng.
Dường như, âm "được" và "của" đã chạm đúng vào điểm yếu của Đoạn Dư Lạc.
"Tinh Tinh, tiếng phổ thông của cậu buồn cười quá đi..."
Lục Tinh Hách thấy Đoạn Dư Lạc vốn dĩ đã có má ửng hồng vì dị ứng, nay lại càng đỏ hơn vì cười, trông cứ như quả táo chín mọng. Rõ ràng là đang cười nhạo mình nhưng khóe mắt lại cong cong, tựa vầng trăng khuyết. Trong lòng cậu bỗng thấy hơi ngượng ngùng. Nhưng nụ cười của Đoạn Dư Lạc khiến cậu không nỡ giận, cuối cùng, cậu chỉ khẽ vỗ vào cái bụng nhỏ đang hở ra kia, xem như trút giận.
"Don"t laugh at me (Đừng có cười tôi), tôi sẽ cố gắng học mà."
"Tôi không cười cậu đâu. Tinh Tinh đáng yêu lắm, tôi muốn học nói chuyện với cậu!" Đoạn Dư Lạc cười xong, liền bò dậy, quỳ ngay trước mặt Lục Tinh Hách, bắt chước tư thế vừa rồi, hai tay chắp lại, hướng về phía cậu mà vái lia lịa, chớp chớp đôi mắt to tròn: "Như vậy đúng không, Tinh Tinh?"
Sau đó cậu bé lại chọc cậu cười, động tác chắp tay bỗng biến thành động tác chụp ảnh, dí sát mặt vào mắt Lục Tinh Hách.
Khoảng cách bỗng thu hẹp lại, đến mức gần nhất, như thể cậu đang chìm vào trong đôi mắt đen láy như hai viên bảo ngọc của đối phương, giống như thế giới chỉ có trong truyện cổ tích.
Bên tai vang lên một tiếng "tách" non nớt.
"Tinh Tinh đẹp trai như vậy, không được giận nha." Đoạn Dư Lạc "chụp ảnh" xong thì lập tức ngồi phịch mông xuống, chắp tay về phía Lục Tinh Hách mà vái tới, vái lui, nũng nịu nói: "Xin Tinh Tinh đó, đừng giận nha."
Lục Tinh Hách nhìn con búp bê nhỏ đang quỳ ngay trước mắt mình. Cậu cũng chắp tay, nhắm mắt lại, làm theo lời bà ngoại đã dạy, có lòng thành thì sẽ linh nghiệm, trong lòng thì thầm niệm Bồ Tát tỷ tỷ.
Thấy cậu nhắm mắt, Đoạn Dư Lạc cũng bắt chước nhắm mắt theo. Nhưng rồi, cậu bé lại tò mò hé mắt nhìn trộm Lục Tinh Hách. Thấy cậu vẫn nhắm mắt, cậu bé càng thêm tò mò: "Tinh Tinh ơi, cậu ước gì vậy, nói cho tôi biết đi mà."
Sau khi ước nguyện xong, Lục Tinh Hách mở mắt ra, vừa vặn bắt gặp hình ảnh con búp bê nhỏ của mình đang chớp chớp đôi mắt to tròn. Cộng thêm những nốt dị ứng đỏ hỏn trên má vẫn chưa khỏi, trông cậu bé có chút đáng yêu đến lạ. Cậu giơ tay vỗ nhẹ vào đầu cậu bé.
"Cậu đoán xem."
Đoạn Dư Lạc bĩu môi: "Hừ, tôi không thèm đoán!"
Thấy cậu bé như vậy, Lục Tinh Hách bật cười.
Thực ra, trong lòng, cậu đã thầm thì ước với Bồ Tát:
—I"m praying for you, get better fast (Con cầu nguyện cho cậu ấy, mong cậu ấy mau khỏe lại). Con hy vọng con búp bê nhỏ của con sẽ không bị bệnh, mong cậu ấy chóng khỏi bệnh.
Không biết Bồ Tát có hiểu tiếng Anh hay không, cậu sợ mình nói sai tiếng Trung, chỉ có thể mở đầu bằng tiếng Anh. Hy vọng có thể sớm thành sự thật.
Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ bằng kính cường lực, chiếu vào bên trong phòng, bao quanh hai bóng dáng nhỏ xíu đang quỳ gối bên giường. Trong bóng tối, người cao hơn đã ước nguyện xong, quay đầu nhìn sang cậu bạn nhỏ bên cạnh.
Chỉ thấy cậu bạn đang quỳ gối một cách xiêu vẹo, hai tay chắp lại ước nguyện, trong miệng lẩm bẩm: "Thế thì, tôi muốn ăn bánh kem hén..."
Lục Tinh Hách lại nhắm mắt. Cậu có hơi tham lam, muốn ước thêm một điều ước nữa với Bồ Tát.
Đợi cậu lớn lên, cậu muốn mở một tiệm bánh kem thật to, thật to, thật to cho Tể Tể của cậu.
Phải là tiệm bánh kem lớn nhất thế giới.
Chuyên làm bánh kem không bỏ trứng gà.