Chương 16

Vừa lúc thấy Đoạn Dư Lạc buông tay và định đưa tay lên gãi mặt, cậu lập tức nắm chặt tay cậu bé.

"Tể Tể không được gãi."

"Ngứa quá đi!" Đoạn Dư Lạc lại bắt đầu khó chịu, khuôn mặt nhỏ vốn đã đầy chấm đỏ vì dị ứng, giờ càng đỏ ửng lên vì rêи ɾỉ.

"Phải tiêm thuốc mới hết ngứa." Thấy cô y tá bên cạnh đang chuẩn bị kim tiêm, Lục Tinh Hách tiến lên nắm tay Tể Tể, an ủi: "Good my baby, you are very brave."

Nghe cậu nói vậy, bố của Đoạn Dư Lạc thoáng sững người vài giây, rồi ngước nhìn Clemens đang bước tới, ông nhướn mày, nụ cười nửa miệng.

"Good my baby?"

Clemens nghe con trai mình dùng những lời thường ngày ông nói với con để dỗ Đoạn Dư Lạc, chỉ biết bất lực xoa trán. Sau đó, ông bước đến bên cạnh con trai, cúi xuống thì thầm vào tai cậu: "Bennett, câu này là người lớn nói với em bé, mình có thể dùng cách nói khác mà."

"Why not? He is my baby (Sao lại không được ạ? Cậu ấy là em bé của con mà)." Lục Tinh Hách nghe bố nói vậy, vẻ mặt rất nghiêm túc giải thích: "So I can say it, it"s not even an issue (Con nói vậy cũng đâu có gì sai)."

Clemens: "..." Con trai ông chắc không xem Đoạn Dư Lạc như con trai mình đấy chứ?

Lục Tinh Hách không nói gì thêm với bố, cậu tiếp tục dỗ Đoạn Dư Lạc: "Cậu ngoan ngoãn tiêm thuốc đi, tối tôi qua nhà cậu chơi nhé?"

"Tôi kể sáu mươi tám truyện Ultraman cho cậu nghe nhé!"

"Được thôi."

Đoạn Dư Lạc quyết đoán giơ cánh tay ra, dù sợ hãi nhăn mặt, cậu bé vẫn rất dũng cảm. Cậu bé nắm lấy tay Lục Tinh Hách bằng tay còn lại: "Tiêm đi, cháu không sợ đâu!"

Cô y tá bên cạnh đã chuẩn bị xong xuôi, vừa nghe cậu bé nói xong, cô ấy lập tức tiêm thuốc.

Chưa đầy hai giây sau, tiếng khóc thét vang lên trong phòng bệnh.

Nhưng cũng chỉ mười giây sau, tiếng khóc đã nhỏ dần.

Người lớn còn chưa kịp ra tay, Lục Tinh Hách đã dỗ dành thành công tiểu tổ tông vốn rất hay khóc nhè và sợ tiêm thuốc.

Trên giường bệnh lúc này, hai nhóc con đang ôm nhau, trông như thể nương tựa lẫn nhau vậy.

Năm nay Lục Tinh Hách bốn tuổi. Là con lai, cộng thêm chiều cao vượt trội từ bố mẹ nên cậu cao hơn hẳn các bạn cùng trang lứa cả một cái đầu. Ôm Đoạn Dư Lạc vào lòng, trông chẳng khác gì cậu đang ôm một con búp bê nhỏ.

Cậu vỗ về vai Đoạn Dư Lạc, dỗ dành rất ra dáng, còn lau nước mắt, lau mũi cho cậu bé, chăm sóc từng li từng tí.

"Bố lớn ơi, sao em trai con lúc nào cũng ngoan ngoãn khi ở cạnh Lục Tinh Hách thế vậy ạ?" Lạc Dư Đoạn nắm tay bố lớn, nhìn thấy cảnh tượng đó, cậu ấy ngước đầu hỏi.

Bố lớn im lặng vài giây. Thật ra, ông cũng không hiểu nổi, sao cậu con trai út nhà mình lại quấn quýt Lục Tinh Hách đến thế, cậu bé này có sức hút gì đặc biệt chăng? Nhưng khi thấy Lục Tinh Hách dỗ dành cậu con trai bé bỏng nhà mình, ông bỗng nhận ra, có lẽ đây cũng không phải là chuyện xấu. Ít nhất, cũng có người trị được cậu nhóc này.

Kén ăn? Có thể trị được.

Sợ tiêm thuốc? Cũng trị được.

Làm chuyện gì cũng có thể trị, thật là yên tâm.

"Xem ra Tinh Tinh đúng là cậu bé ấm áp mà." Chứng kiến cảnh này, bố của Đoạn Dư Lạc dường như đã hiểu ra lý do tại sao con trai mình yêu quý Lục Tinh Hách đến vậy. Ông mỉm cười nhìn Clemens: "Quả là dạy con bằng tấm gương sáng, một lời của Tinh Tinh còn có tác dụng hơn cả chúng ta nói."

Clemens mỉm cười nói: "Cậu nhóc này chắc là học theo mấy lời tôi hay nói với mẹ nó, mà thằng bé cũng thật lòng yêu quý Đoạn Dư Lạc. Nếu không, sao mà chăm sóc chu đáo đến thế. Nhờ có Đoạn Dư Lạc mà Bennett mới nhanh chóng thích nghi được với cuộc sống ở đây."

Với những đứa trẻ còn non nớt, người lớn thường không suy nghĩ nhiều. Tầm tuổi này, có bạn tốt để chơi cùng là điều đương nhiên.

"Daddy, tối nay con có thể qua chơi với Đoạn Dư Lạc không ạ?" Lục Tinh Hách ôm Đoạn Dư Lạc vào lòng, cậu bé vẫn còn sụt sịt vì vừa tiêm thuốc. Cậu lấy khăn giấy lau nước mũi cho cậu bé, rồi ngước nhìn bố, ngỏ lời xin phép: "He needs me by his side."

Clemens nhún vai: "Bố nghĩ con nên xin phép bố của cậu ấy."

Thế là Lục Tinh Hách quay sang nhìn bố của Đoạn Dư Lạc, lặp lại lời xin phép, ánh mắt vô cùng tha thiết.

"Chú ơi, tối nay cháu có thể ở lại chơi với Đoạn Dư Lạc được không ạ?"

Hai người bố của Đoạn Dư Lạc thật ra cũng hơi tò mò, sao cậu bé này còn nhỏ tuổi mà đã chững chạc, nghiêm túc đến vậy, so với hai cậu con trai nhà họ thì quả là một trời một vực. Thấy cậu ngỏ lời, họ dĩ nhiên đồng ý. Dù sao, ngoài tiêm thuốc, Đoạn Dư Lạc còn phải uống thuốc nữa.

Biết đâu Lục Tinh Hách có thể giúp họ dỗ dành cậu con trai bé bỏng này uống thuốc nhanh gọn, đỡ phải mất công dỗ dành vào buổi tối.

Họ vui vẻ đồng ý.

Quả nhiên, sau khi xuất viện về nhà, buổi uống thuốc tối hôm đó diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Trong phòng ngủ, Lục Tinh Hách đưa thuốc cho Đoạn Dư Lạc, cậu vừa nói tiếng Trung, vừa nói tiếng Anh, kể về nguồn gốc và xuất thân của các Ultraman. Đoạn Dư Lạc nghe say sưa, ngoan ngoãn uống thuốc, không hề khóc nhè, không đòi ăn kẹo, còn uống hết cả sữa.

"Tôi uống xong thuốc rồi nè, Tinh Tinh thấy tôi giỏi không?"

"Good job."

"Hi hi." Đoạn Dư Lạc được bạn khen, vui sướиɠ lăn qua lăn lại trên giường: "Tôi vốn dĩ đã siêu giỏi rồi mà!"

Sợ cậu bé ngứa ngáy, Lục Tinh Hách lập tức nhắc nhở không được lăn lộn, nếu không sẽ bị ngứa đấy.