Chương 15

Nhưng mà nhìn thấy Đoạn Dư Lạc nằm trên chân mình khóc rất khó chịu không biểu hiện ra, trên mặt mang theo sự bình tĩnh không phù hợp với lứa tuổi, nắm tay Đoạn Dư Lạc không cho cậu bé gãi những chấm đỏ trên người, nhỏ giọng dỗ: “Tể Tể không gãi, tôi đi tìm người lớn.”

“Không muốn không muốn!” Đoạn Dư Lạc sợ hãi ôm Lục Tinh Hách không cho cậu ra ngoài, trên người rõ ràng bắt đầu ngứa đến đau, cậu bé khóc nức nở, nhìn Lục Tinh Hách bằng ánh mắt đẫm lệ: “...Bố sẽ mắng tôi, bố không cho tôi ăn bánh kem.”

Búp bê nhỏ mà cậu yêu thích nhất khóc rồi.

Lục Tinh Hách đỡ Đoạn Dư Lạc dậy, dùng ống tay áo của mình lau nước mắt cho cậu bé, rồi đè tay cậu bé không cho cậu bé gãi những chấm đỏ trên người, ngày càng nhiều, thậm chí cả mặt cũng có: “Là tôi cho cậu ăn, không phải cậu tự ăn.”

Búp bê nhỏ của cậu không thể bị mắng.

"Vốn dĩ cậu bé đã dị ứng với trứng gà, thêm vào đó khả năng thích ứng sau khi cấy chip lại kém, chỉ cần chậm trễ một chút nữa thôi, chắc chắn sẽ xảy ra sốc phản vệ. Các triệu chứng do chip thích ứng kém có lẽ sẽ kéo dài một thời gian, mà đã khó chịu thì không tránh khỏi ngứa ngáy, đau nhức. Buổi tối khi ngủ, tốt hơn là ôm cậu bé ngủ để tránh cậu bé gãi vào da, nếu có dấu hiệu sốt, nên đưa đi khám bác sĩ ngay."

"Trong khoảng thời gian này, cần đặc biệt chú ý, hạn chế tối đa cho cậu bé đυ.ng vào đồ tanh hay đồ ngọt, nhất là trứng gà thì tuyệt đối không được."

"Tình trạng dị ứng này dường như di truyền từ bố, bố cũng phải đến khi trưởng thành mới đỡ, nên có lẽ cậu bé cũng cần đến khi gần trưởng thành, cùng với việc hệ miễn dịch cơ thể tăng cường, thì tình trạng dị ứng mới từ từ cải thiện. Cũng không cần quá lo lắng đâu."

"Chủ yếu là kiêng khem thôi."

Bên ngoài phòng bệnh, Lục Tinh Hách nắm chặt tay bố, dõi theo hai người bố của Đoạn Dư Lạc đang trò chuyện cùng bác sĩ. Lòng cậu cũng trĩu nặng âu lo, ngước mắt nhìn lên. Có lẽ do giọng nói bác sĩ quá nghiêm nghị, hay bởi những từ tiếng Trung cậu không hiểu, mà vành mắt cậu trở nên đỏ hoe.

Cậu sốt sắng hỏi bố: "Dad, what did he say?"

Lòng cậu vừa sợ hãi, vừa tự trách.

Clemens dĩ nhiên cũng lo lắng không kém. Vừa rồi, không một người lớn nào không khỏi giật mình kinh sợ. Bởi lẽ, khi Đoạn Dư Lạc được bế ra, khắp người đã nổi ban đỏ, tình trạng dị ứng vô cùng nghiêm trọng. Nếu chậm trễ hơn chút nữa, hậu quả khó mà lường được. Ông hiểu rằng, việc này chưa chắc đã liên quan đến Tể Tể mình nhưng vì phép lịch sự, ông vẫn cần phải nhắc nhở vài lời.

Dù sao, hai nhóc tì này đã trốn đi chơi cùng nhau.

"Tể Tể không được ăn trứng gà, he allergic to egg, it"s not edible, ăn vào sẽ bị dị ứng toàn thân, sốt cao."

Nghe vậy, Lục Tinh Hách không kìm được nước mắt, vành mắt đỏ hoe. Cậu vội vàng tiến đến trước mặt bố của Đoạn Dư Lạc, ngẩng đầu nhìn họ, dùng tiếng Trung còn chưa sõi nói: "...Cháu xin lỗi, tại cháu, i"m promise that was one-time thing (cháu hứa đây là lần cuối cùng), cháu, cháu đáng lẽ phải bảo vệ cậu ấy."

Tất cả đều tại cậu đã cho Tể Tể ăn bánh kem.

Bố của Đoạn Dư Lạc có phần bất ngờ trước lời của Lục Tinh Hách. Họ không ngờ cậu bé này lại tự nhận hết trách nhiệm về mình. Họ hiểu rõ, cậu con trai út nhà mình thích đồ ngọt đến nhường nào, càng cấm đoán, cậu bé càng muốn ăn cho bằng được.

Chắc chắn là do Tể Tể tự mình đòi ăn.

"Chú biết là Tể Tể muốn ăn, chú không trách cháu đâu." Bố của Đoạn Dư Lạc cúi xuống, xoa đầu Lục Tinh Hách, thấy cậu khóc nức nở, ông hỏi: "Cháu sợ Tể Tể bị bệnh lắm đúng không?"

"... Dạ." Lục Tinh Hách ngoái đầu nhìn vào phòng bệnh, muốn biết tình hình cậu bé ra sao nhưng vì chiều cao có hạn, cộng thêm hình ảnh cậu bé khó chịu lúc nãy, cậu cũng thấy lòng mình quặn thắt: "Sợ."

"Vậy sau này cháu giúp chú trông nom Tể Tể nhé? Tể Tể không được ăn trứng gà, ăn vào sẽ bị dị ứng toàn thân. Gần đây cũng không nên ăn đồ ngọt, vì mới cấy chip siêu trí nhớ, ăn đồ ngọt, ăn bánh kem sẽ khiến chip và cơ thể xảy ra phản ứng bài xích."

Lục Tinh Hách ngẫm nghĩ: "Là robot được đặt vào người cậu ấy, phải không chú?"

"Ừ, vừa rồi chúng ta là thông qua cái robot này tìm thấy Tể Tể. Vậy cháu có thể giúp chú một tay chứ?"

Lục Tinh Hách kiên định gật đầu: "Yes!"

"Chắc chắn cậu lại cho em ấy ăn cho coi." Người anh trai Lạc Dư Đoạn đứng cạnh đó lẩm bẩm.

"Tôi sẽ không, I promise." Lục Tinh Hách nhìn bố của cậu bé, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu khẩn, cậu chỉ tay về phía phòng bệnh: "Can I..."

"Vào đi." Bố của Đoạn Dư Lạc gật đầu, mở cửa phòng bệnh cho cậu.

Trong phòng bệnh lúc này, Đoạn Dư Lạc đã tỉnh giấc, cậu bé khó chịu rêи ɾỉ nho nhỏ. Dù bố lớn ngồi bên cạnh dỗ dành, cậu bé vẫn mếu máo chực khóc, huống chi cô y tá bên cạnh còn đang cầm kim tiêm chuẩn bị tiêm.

"Con không muốn tiêm đâu!" Đoạn Dư Lạc sợ hãi lẫn giận dỗi, quay lưng lại với bố lớn và cô y tá, khoanh tay trước ngực, tấm lưng nhỏ căng thẳng như một chiếc bình gas.

Và những vết dị ứng trên cánh tay, cổ, má trắng nõn của cậu bé vẫn chưa hề thuyên giảm.

"Nếu con không tiêm, người con sẽ đau và ngứa mãi đấy, một lát nữa robot trong người con lại giận bây giờ." Bố lớn của Đoạn Dư Lạc ngồi bên giường dỗ dành, nhưng ông thật sự bó tay với cậu con trai bé bỏng này: "Robot biết con lén ăn bánh kem, trên người con có rất nhiều chấm đỏ rồi, giờ mà còn quậy, người máy sẽ biết đấy."

"Robot sẽ không biết đâu..." Đoạn Dư Lạc bĩu môi, cảm thấy người ngứa ngáy khó chịu, nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má: "Con không có lén ăn bánh kem mà..."

"Chú Đoạn ơi, Tể Tể không có lén ăn bánh kem đâu ạ."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Đoạn Dư Lạc lập tức quay người lại, thấy bạn thân Lục Tinh Hách bước vào, mắt cậu bé sáng rực lên như thấy cứu tinh: "Tinh Tinh!" Cậu bé giơ tay nhỏ về phía cậu.

Thấy những nốt đỏ li ti xuất hiện trên khuôn mặt xinh xắn của cậu bạn, Lục Tinh Hách thấy nhói lòng. Cậu vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang giơ ra, nóng hổi, chắc chắn là khó chịu lắm.