Chương 19

"Thái tử Tần phi sắp thiết yến, đây là lần đầu tiên tiểu thư tham dự yến tiệc, trang phục không thể qua loa được."

"Phu nhân còn đặc biệt nói với lão gia, đến phòng sổ sách lấy không ít bạc đấy."

"Được, ta biết rồi."

Tạ Lệnh Nghi nghiêng đầu hỏi nàng ta: "À đúng rồi, có hỏi mẫu thân chưa? Người có đi cùng ta không? Nếu người đi thì ta phải thay bộ y phục này đã."

Phác Ngọc cầm lược khựng lại, một lúc lâu mới đáp:

"Phu nhân nói hôm nay người có việc. Khi khác có thời gian, sẽ đi cùng tiểu thư sau."

Tạ Lệnh Nghi nghe vậy, cũng không nói gì. Chỉ dặn nàng ta, tranh thủ lúc sáng sớm trời chưa nóng, mau chóng ra ngoài.

Nói là sớm, nhưng khi đến phố Diên Khánh cũng đã gần giờ Thìn. Trời nắng oi ả, hai người đi một đoạn đường, đến trước cửa tiệm đều đã đổ mồ hôi.

Lúc này Tạ Lệnh Nghi đang đứng hóng mát ở hành lang ngoài tiệm, quan sát người qua kẻ lại.

Bên trong tiệm ngược lại khá mát mẻ, từng làn khí lạnh trắng thoát ra từ khe cửa sổ tre đóng chặt. Dưới cửa sổ tre đứng một vòng thư sinh trẻ tuổi ôm sách.

Nàng nhìn một lúc, không thấy người cần tìm, bèn giơ tay gọi Phác Ngọc vào trong, làm việc khác trước.

Bên trong chẳng có mấy người, đám tiểu nhị nhàn rỗi đều chống cằm, ngủ gật trước quầy. Nghe tiếng bước chân của Tạ Lệnh Nghi, cũng chỉ hé một mắt, nghiêng đầu rồi tiếp tục ngủ.

Người quản sự thì không có ở đó.

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến, Tạ Lệnh Nghi vừa định tìm người hỏi thăm về hắn ta, hắn ta đã từ sau bình phong xuất hiện.

Kẻ này vừa thấy Tạ Lệnh Nghi, mắt chuột sáng lên, vội vàng khom người lấy lòng, hoàn toàn quên mất chuyện lần trước Tạ Lệnh Nghi cố ý chọc tức hắn ****ta.

"Quý khách lại ghé thăm, tiểu điếm thực sự rạng rỡ hẳn lên. Tiểu công tử hôm nay mua gì ạ? Không giấu ngài, tiệm tôi hiện tại ngoài bút mực của Hoàng công ra, những thứ khác như đồ cổ, tranh chữ, châu báu trang sức, ứng có tận có."

Hắn ta vuốt râu, trên mặt hiện rõ vẻ kiêu ngạo.

"Tiểu nhân dám nói, cả kinh thành này, ngài không thể tìm được tiệm thứ hai như tiệm của tiểu nhân, muốn gì có nấy đâu."

"Chưa vội." Tạ Lệnh Nghi khoát tay: "Chưởng quỹ của các ngươi đâu, ta có chút việc cần tìm ông ta."

"À, không phải đến mua sắm sao?"

Người quản sự nghe xong có chút khó xử: "Chưởng quỹ nhà chúng tôi gần đây đi vân du rồi. Thế này nhé, tiểu công tử, ngài có việc gì, có thể nói trực tiếp với tôi, chưởng quỹ là người nhà của tôi, tôi cũng có thể thay ông ấy quyết định một nửa."

"Một nửa thì không được." Tạ Lệnh Nghi lắc đầu: "Vậy chừng nào chưởng quỹ các ngươi về?"

"Ây da, cái này thì khó nói lắm, có thể ba năm ngày?" Người quản sự liếc nhìn Tạ Lệnh Nghi, sờ sờ mũi: "Cũng có thể ba năm năm?"

Tạ Lệnh Nghi: "?"

"Vậy đợi ông ta về rồi nói sau."

Nói xong, nàng liền xoay người đi ra ngoài.

"Biểu ca, đây chính là tiệm mà huynh nói trên đường có thể mua được tranh của Hoàng công sao?"

Tạ Lệnh Nghi chưa đi được mấy bước, bên tai lại nghe thấy giọng nói này - tò mò, ẩn chứa sự rụt rè, toàn thân như bị đông cứng máu, cả người đứng nguyên tại chỗ, không thể cử động, sắc mặt cũng lập tức trở nên vô cùng khó coi.

"Đúng vậy, tranh sơn thủy của Hoàng công..." Trương Kỳ An gật đầu.

Những lời sau đó, khi thấy Tạ Lệnh Nghi liền im bặt.

"Sao ngươi lại đến sớm vậy?" Y bước chân khựng lại, vẻ mặt kinh ngạc.

Tạ Lệnh Nghi lại không đáp y, nàng nhanh chóng điều chỉnh thần thái, đi thẳng đến trước mặt Trình Tích Văn, giả cười nói:

"Ồ, đây là tiểu thư nhà nào, sao lại sinh đẹp đến thế? Không trách được Trương công tử lại quên mất ước hẹn của chúng ta."

Trình Tích Văn thấy nàng hỏi về biểu ca, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào mình. Miệng thì nói lời khen ngợi, nhưng đôi mắt lại chẳng hề chứa đựng chút cảm xúc nào, thậm chí còn ẩn chứa... sự ghê tởm?

Như thể nàng ta đã phạm phải tội tày đình không thể tha thứ vậy.

Trình Tích Văn không hiểu, rõ ràng trong ấn tượng của nàng ta, đây là lần đầu gặp vị công tử này cơ mà.

Nàng ta có chút mơ hồ, lại có chút sợ hãi, lén liếc nhìn biểu ca một cái. Thấy y thất thần, không có ý định giúp mình trả lời, nàng ta bèn nắm chặt chiếc khăn tay, tiến lên một bước, khẽ thi lễ với Tạ Lệnh Nghi.

"Tiểu nữ Trình Tích Văn, người Ngu Thành. Đây là biểu ca của tiểu nữ, hiện tại tiểu nữ đang... tạm trú tại phủ biểu ca."

"Dám hỏi vị... công tử này là?"

Nàng ta thấy Tạ Lệnh Nghi tuổi còn nhỏ, dáng vẻ tươi tắn hoạt bát, lại có vẻ quen biết với biểu ca, liền nghĩ rằng nàng cũng xuất thân từ danh môn thế gia, nên muốn dò hỏi.

"Thì ra là vậy, Trương công tử quả nhiên anh tuấn phi phàm." Tạ Lệnh Nghi chẳng mắc bẫy, tự động bỏ qua câu hỏi sau của nàng ta, vẻ mặt ý vị sâu xa, nhìn chằm chằm vào Trình Tích Văn: "Thì biểu muội của y tất nhiên cũng không phải người tầm thường rồi." Chương 20