Gia chủ Lenoir cẩn thận thổi khô mực, rồi đặt dấu gia huy nhà Lenoir vào cuối thư, lớp sáp đỏ còn vương chút nhũ bạc. Ông đưa bức thư cho quản sự đứng bên cạnh:
“Phải đến tận tay ngài Sylvain trước buổi hoàng hôn ngày hôm nay. Không được sai sót.”
“Vâng, thưa ngài.”
Lucien đứng dậy, quay mặt về phía cửa sổ đang mở hé. Những bức tượng đá cao lớn canh giữ quanh khu đền chính mờ mờ hiện ra trong sương. Đám quạ đen đậu trên chóp mái hiên đang thi nhau rỉa lông, phát ra những tiếng kêu khàn khàn chẳng rõ là điềm lành hay dữ.
Ông không nói gì thêm nhưng bàn tay giấu dưới tay áo chắp sau lưng hơi siết chặt lại. Ông cũng đã nhìn thấy đôi mắt ấy. Đôi mắt tro khói không thuộc về huyết mạch nhà Lenoir nhưng cũng không phải thứ ánh nhìn của phàm nhân.
Phía điện thờ xa xa vang lên khe khẽ tiếng chuông gió bằng bạc, âm thanh như tan vào xương sống người nghe.
Trong phủ Lenoir, một lễ nghi long trọng sắp được cử hành. Mọi người đều bảo đó là để chúc phúc cho đứa bé. Nhưng chỉ mình gia chủ biết nghi lễ này còn là để xác nhận một điều.
Rằng đứa trẻ ấy, thật sự là người mà thần linh đã chọn.
Phía trong gian phòng kín gió, ánh nến lung linh hắt bóng phu nhân Lenoir lên tấm màn trắng mỏng treo giữa hai cột trụ. Tiếng khóc nấc cất lên yếu ớt, run rẩy, kéo bà ra khỏi cơn mơ chập chờn.
Phu nhân Lenoir hé mắt. Mái tóc rối phủ lên vầng trán xanh xao, cánh tay bà run lên khi chống người ngồi dậy. Trong chiếc nôi lót nhung bên cạnh, đứa trẻ lại cất tiếng khóc, như thể tất cả sự sống trong nó chỉ đọng lại trong từng cơn gào khóc vì đói bụng và cô đơn.
Một nỗi gì đó mơ hồ trào lên trong lòng ngực bà. Không hẳn là xót xa. Không hẳn là yêu thương. Nhưng khi những ngón tay bà nhẹ run đặt lên tấm thân bé nhỏ ấy, bà nhận ra, bản thân không thể quay lưng với nó được nữa.
“... Được rồi, được rồi... Mẫu nương đây...”
Giọng bà khản đặc nhưng vẫn cố dịu xuống. Bà nhấc đứa trẻ lên, bọc trong chiếc chăn trắng mỏng rồi ôm sát vào ngực. Hơi ấm nhỏ nhoi phả lên da thịt khiến lòng bà chộn rộn, bàn tay vô thức khẽ vỗ nhẹ lên lưng nó.
“Đừng khóc... mẫu nương đây mà...”
Bà chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình gọi hai tiếng “mẫu nương” ấy. Không hẳn là không muốn, chỉ là bà sợ.
Thế nhưng, khi gò má non mềm áp vào ngực, khi tiếng nấc nhỏ dần lịm thành hơi thở đều đều... mọi nghi ngờ bỗng tan biến như sương khói.
Tiếng chuông bạc từ điện thờ vẫn vang vọng trong gió. Trong vòng tay phu nhân, đứa bé thôi khóc, mắt khép hờ như nghe thấy điều gì đó từ nơi xa lắm. Mái tóc ánh kim lưa thưa dính vào trán, hơi thở thơm sữa. Bà tiếp tục ru khe khẽ một khúc hát cổ xưa được truyền lại trong dòng họ, nghe như tiếng dỗ dành của thần linh dành cho đứa trẻ được chọn.
Người hầu khẽ khàng khép cửa lại. Một vệt sáng nhạt cuối ngày rơi xuống nền đá hoa cương yên ả đến lạ.
Lễ hai ngày sắp tới, toàn phủ Lenoir sẽ cúi đầu chúc phúc cho đứa trẻ. Nhưng chỉ người phụ nữ này biết, bà đã bắt đầu tin rằng, sự sống bé nhỏ ấy thật sự được định đoạt bởi tay của đấng thiêng liêng.