Một tuần sau — tại phủ Lenoir.
Trời chưa sáng hẳn, màn sương bạc vẫn phủ kín khắp khu vườn phía nam của trang viên nhà Lenoir. Những giọt sương nặng trĩu bám trên lá ngọc lan như chưa muốn rơi. Hương thảo mộc dịu nhẹ tỏa ra từ bồn hương cạnh tấm rèm mỏng nơi phòng ngủ của phu nhân Lenoir.
Tiếng gió len lỏi qua khe cửa sổ khẽ lay tấm màn trắng như gọi thức một điều gì đó. Trong chiếc nôi chạm khắc hoa văn ánh bạc có một sinh linh nhỏ bé đang ngủ say. Làn da nó trắng hơn cả tuyết đầu mùa, hơi thở khẽ khàng như không tồn tại.
Phu nhân Lenoir tựa đầu vào giường, ánh mắt vẫn còn chút mờ mịt chưa tan sau cơn sinh nở. Gò má bà nhợt nhạt nhưng thần sắc lại an tĩnh lạ thường. Khi nghe tiếng cựa mình khe khẽ trong nôi, bà quay đầu nhìn đứa bé rồi khẽ thở ra một hơi nhẹ đến mức khó nhận biết.
Đứa trẻ ấy vừa mới mở mắt.
Đôi mắt... không phải màu lam truyền thống của dòng họ Lenoir, mà là một sắc tro nhạt gần như xám khói. Không dữ dội, không trong veo nhưng lại tĩnh lặng và sâu như hồ nước trong rừng cổ, nơi ánh sáng khó lòng chạm tới đáy.
“Con trai của ta...” Bà lẩm bẩm, bàn tay chạm nhẹ lên trán đứa nhỏ như kiểm tra nhiệt độ, nhưng cũng như đang thử chạm vào một giấc mộng khó tin.
Người hầu bên ngoài đã chuẩn bị lễ mừng bảy ngày tuổi. Gia tộc Lenoir vốn sùng thần nên nghi lễ đầu tiên luôn được cử hành tại chính điện Thờ Thần Chiến Phạt. Dù là đứa con trai được cho là đích tôn của phủ Lenoir nhưng trong mắt một vài trưởng bối, ánh mắt họ vẫn lấp ló chút gì đó chưa thật yên tâm.
“Tiểu thiếu gia không giống ai trong tộc...” Một vài lời thì thầm nhẹ như gió lan trong hậu viện, rồi tắt ngúm ngay khi bà vυ" già trừng mắt lườm qua.
Không ai dám nghi ngờ.
Không ai được phép nghi ngờ.
Sương sớm chưa tan hẳn nhưng phủ Lenoir đã rộn ràng hơn hẳn thường ngày. Người hầu đi lại tất bật trong khu hành lang lát đá đen bóng, tay bưng khay bạc, tay nâng hương trầm, miệng khẽ nhắc nhau phải nói nhỏ, đi nhẹ.
Từ nhà bếp dậy mùi mật hạnh nhân và bột gạo thơm, từng phần lễ phẩm được chuẩn bị chu đáo đặt trong những hộp gỗ được khảm tinh tế bằng ngà thú trắng, tất cả đều dành cho lễ tế sắp diễn ra trong chính điện Thờ Thần Chiến Phạt, nghi lễ đầu tiên để trình diện một đứa trẻ mới chào đời trước vị thần mà nhà Lenoir phụng thờ qua bao thế hệ.
Bên trong thư phòng phía tây, ánh sáng từ ngọn nến dầu hoàng lan chập chờn hắt bóng lên gương mặt nghiêm nghị của gia chủ, ngài Lucien Lenoir.
Người đàn ông trung niên khoác áo choàng lông cáo đen, mũi cao, cằm vuông, mái tóc hoa râm được chải gọn sau gáy. Ánh mắt ông khi nhìn vào mảnh giấy da dê trên bàn viết không hề dao động, đó là thư mời được viết tay bằng chính bút tích của ông được gửi đến một người đặc biệt:
[Ngài Tu sĩ Sylvain, bằng tất cả lòng kính trọng, chúng con trân trọng mời ngài đến tham dự lễ mừng bảy ngày tuổi của đứa bé, diễn ra vào giờ Mùi, ngày thứ Bảy tới, tại điện thờ Thần, phủ Lenoir.]
[Sự hiện diện của ngài là lời chúc tốt lành cao quý nhất cho Aerin, cũng là ánh sáng soi đường cho những điều còn chưa gọi thành tên.]
[Kính mong ngài khởi hành tùy duyên.]
[Hương trầm đã đốt, cửa điện luôn mở.]
[Trân trọng.]