Chương 2: Aerin à

Khi cậu rời khỏi trường trời cũng đã sẩm tối.

Không khí đầu hè còn vương chút gió mát. Mặt trời đã khuất nhưng bầu trời vẫn ửng hồng một dải mờ nhạt sau rặng nhà cao tầng. Đèn đường bắt đầu sáng lên, từng bóng vàng lặng lẽ như đốm đom đóm giữa lòng phố thị.

Aerin bước chậm lại.

Giày múa treo hờ một bên túi, tay kia cầm bó hoa nhỏ giờ đã hơi cong cánh vì bị siết chặt.

Phố lên đèn, người xe qua lại, tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng dế kêu sau bụi cỏ...

Cậu nghe hết, thấy hết mà lại như chẳng thuộc về nơi nào trong đó.

Về đến phòng trọ tầng bốn, Aerin bật đèn. Căn phòng nhỏ xinh, sạch sẽ, ngăn nắp như chính con người cậu.

Cậu cẩn thận tháo đồ, đặt bó hoa vào ly thủy tinh đựng nước rồi bước vào nhà tắm.

Dòng nước ấm xối lên vai trôi đi lớp mồ hôi lẫn ánh đèn sân khấu. Cậu tắm thật chậm, từng động tác như thể đang cố gột bỏ một thứ gì đó vướng víu mà không thành tên.

Gương đọng hơi nước mờ mịt.

Aerin lau nhẹ mặt kính, thoáng thấy vết bớt đỏ hình cánh hoa sau vai trái lấp loáng dưới làn da trắng nhạt.

Nó như đang âm ấm lên.

Cậu nhíu mày: “Lại nóng lên...”

Nhưng cậu chỉ nghĩ đó là do tắm nước nóng.

Aerin mặc đồ ngủ, kéo rèm, mở cửa sổ hé một khe nhỏ. Gió đêm lùa vào nhẹ như lời ru.

Cậu cuộn mình vào chăn, nhắm mắt.

Một ngày dài đã trôi qua.

Cậu chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu. Không mộng mị, không phiền nhiễu.

Chỉ ngủ một lát thôi.

Nhưng cơn buồn ngủ lần này đến quá nhanh.

Nhanh đến kỳ lạ.

Cơ thể cậu dần không còn cảm giác. Không nặng, không nhẹ, chỉ như tan ra.

Không gian quanh cậu bắt đầu mờ nhòe. Mọi âm thanh lùi dần về phía xa, xa mãi...

Cậu có cảm giác như đang rơi lơ lửng, không có điểm tựa, không có phương hướng như một cánh hoa bị gió bứt khỏi cành. Cánh hoa trôi lững lờ, mềm mại tựa lên mặt nước sóng sánh, ấm áp như muốn buông xuôi hết thảy.

Đầu óc Aerin dần trở nên hỗn loạn.

Mọi thứ bắt đầu trôi tuột khỏi tầm với như thể ai đó đang kéo những sợi ký ức của cậu ra từng chút một, chậm rãi nhưng đầy kiên quyết.

Ban đầu là tên bạn cùng lớp vừa vỗ vai cậu sau cánh gà... Cậu vẫn còn nhớ khuôn mặt ấy, nhớ nụ cười tươi rói kia nhưng cái tên thì như có màn sương phủ lên, mờ đi rồi biến mất.

Sau đó là con phố về nhà, những con số địa chỉ, biển hiệu, thậm chí cả tiếng dế kêu dưới bụi cỏ quen thuộc cũng tan ra như mực loãng trong nước.

Tiếp theo là khuôn mặt mẹ.

Mắt bà rất ấm, Aerin chắc chắn là vậy. Nhưng giờ đây, hình ảnh ấy như bức tranh bị dội nước, màu sắc chảy tràn, đường nét nhòe nhoẹt đến đáng thương.

Ngay cả giọng nói, tiếng gọi “Aerin à” cậu từng nghe cả ngàn lần cũng bị ai đó vặn méo thành thứ âm thanh lạ lẫm, l*иg ghép, vỡ vụn.

“Mình là... Aerin Lenoir. Sinh viên múa... mình...”