Âm nhạc bắt đầu bằng tiếng ngân nhẹ của đàn dương cầm.
Mềm mại, sâu lắng và xa xôi như vọng từ đáy hồ trong vắt.
Aerin Lenoir đứng chính giữa sân khấu, thân thể mảnh khảnh được ôm gọn trong bộ trang phục múa màu tro xám ánh bạc. Tấm màn trắng sau lưng khẽ lay động như làn khói. Đèn sân khấu chiếu xiên từ trên cao, đổ một vầng sáng mờ nhòe quanh dáng người cậu tựa như một vệt sương sớm mỏng manh.
Từng nhịp thở dồn dập trong l*иg ngực, hòa cùng tiếng nhạc đang dần nâng cao, chậm rãi mà bức bối như đang gọi tên một giấc mơ xa xăm.
Aerin Lenoir bắt đầu chuyển động.
Bước xoay đầu tiên không quá cầu kỳ, chỉ là một bước chuyển thân nhẹ bằng mũi chân. Nhưng cái cách cổ tay cậu kéo theo làn tay áo uốn cong như dải lụa trong gió, lại khiến khán giả nín thở.
Cậu cúi người, ngửa ra sau rồi đột ngột bật lên, động tác tựa như một cánh chim thoát khỏi mặt đất bằng ý chí mong manh cuối cùng.
Mái tóc trắng xám tung nhẹ, đôi mắt hồng ngọc vẫn khép hờ.
Tiếng nhạc lúc ấy như tan vào từng khớp tay, cổ chân, đường nghiêng của sống lưng cậu. Không ai rõ đó là âm thanh dẫn vũ điệu, hay chính vũ điệu đang viết nên âm thanh.
Không ai nói gì. Không ai nhúc nhích.
Aerin múa như đang đi giữa một giấc mơ. Một giấc mơ mà chỉ mình cậu nhớ.
---
Điệu múa kết thúc bằng một vòng xoay trọn vẹn và một cú rơi gối nhẹ xuống sàn.
Hai tay cậu buông rũ hai bên, đầu cúi thấp, ánh đèn dần tắt.
Cả sân khấu chìm vào tĩnh lặng.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Và rồi tiếng vỗ tay vang lên như sóng vồ tới.
Aerin nghe thấy đâu đó có tiếng giảng viên đập tay lên bàn, vài sinh viên đứng hẳn dậy. Cậu không ngẩng đầu mà chỉ chậm rãi đứng lên, bước lui ba bước rồi cúi người thật sâu. Một động tác cuối cùng thanh nhã và tĩnh lặng như cách cậu xuất hiện.
Đám bạn học sau cánh gà chỉ trực chờ Aerin vào là la hét ầm ĩ.
“Trời ơi Aerin! Tôi nổi da gà từ phút thứ ba!”
“Cái đoạn cậu ngửa ra sau rồi bẻ người xoay đó, trời đất! Có phải là người không vậy?”
“Cô chủ nhiệm khóc kìa! Nhìn cái mắt đỏ hoe kìa!”
Aerin được dúi vào tay một bó hoa nhỏ. Người thì nhét chai nước lạnh, người thì vỗ vai, người thì cứ kéo kéo tay áo cậu đòi chụp hình.
Không khí náo nhiệt, rộn ràng chen lấn cả hành lang.
“Đi ăn mừng không? Tôi bao cả lớp luôn!”
“Phải đi đó! Hôm nay cậu là trung tâm vũ trụ rồi Aerin!”
“Quán mì trứng gà nướng đối diện cổng trường nha, đúng vị cậu thích!”
Aerin cười khẽ, lắc đầu: “Tôi về trước nhé... Muốn nghỉ ngơi một chút.”
Không ai nói thêm gì. Mọi người đều hiểu.
Aerin vẫn luôn trầm lặng, mềm mại như thế, cứ như sợ mình sống mạnh quá sẽ làm bể giấc mộng quanh mình.